Chương 35: Hắn không thể dựa vào nàng

Chỉ còn chưa đầy hai tháng nữa là đến ngày mùng chín tháng mười, ngày diễn ra cuộc thi. Vì vậy, Triệu lão thái gia liền thúc giục Triệu Tu Duyên vào Tàng Trân Các để bắt đầu dệt bức tranh gấm.

“Thưa ông nội, con muốn đợi thêm một thời gian nữa. Dường như Quý gia nhị nương cảm thấy tấm gấm này vẫn còn chỗ chưa hoàn hảo. Con muốn chờ xem nàng ấy còn có ý tưởng nào khác không.” Triệu Tu Duyên quyết định đợi Quý Anh Anh thêm vài ngày nữa.

Nghe cháu trai giải thích, Triệu lão thái gia không khỏi cau mày: “Nhị lang, con thật sự tin rằng Quý nhị nương đang suy nghĩ về bức tranh gấm của nhà ta ư? Chứ không phải là đang vui vẻ ngắm hoa sao?”

Triệu Bẩm Tùng nghe vậy thì muốn bật cười: “Nhị lang, cho dù Quý nhị nương là một cao thủ phối màu đi chăng nữa, nhưng chẳng phải chính nàng cũng đã nói rằng mình không thể phối ra được màu sắc nào đẹp hơn bức tranh gấm này sao.”

Nghe đến đây, trong mắt Triệu lão thái gia ánh lên vẻ nghi ngờ: “Nhị lang, con tuyệt đối đừng quá ỷ lại vào Quý gia nhị nương. Đừng quên rằng, việc am hiểu kỹ thuật dệt gấm, có thể chỉ cần liếc mắt là phân biệt được gấm tốt xấu, đó mới là bản lĩnh mà con phải có. Chỉ vì Quý nhị nương bày cả một vườn cúc để thưởng ngoạn, mà con đã vội nghi ngờ năng lực của chính mình. Điều đó khiến ta cũng phải hoài nghi năng lực của con đấy.”

Câu nói này tựa như một nhát búa tạ giáng mạnh vào trái tim Triệu Tu Duyên. Hắn lặng lẽ tiếp thu lời dạy của ông nội, trong lòng vừa kinh ngạc vừa hoảng sợ. Từ lúc nào, hắn đã bắt đầu ỷ lại vào Quý Anh Anh đến thế?

Triệu lão thái gia hừ lạnh một tiếng: “Con về ngẫm nghĩ cho kỹ lời của ông nội đi. Gia chủ của Triệu gia dù có tầm thường đến đâu cũng tuyệt đối không thể là người không có chủ kiến của riêng mình.”

Triệu Tu Duyên bước thấp bước cao trở về Đằng Viên. Lời của ông nội vừa khiến hắn hổ thẹn, lại vừa làm hắn thấy mông lung. Lẽ nào rời xa Quý Anh Anh, hắn sẽ không thể dệt nên một bức tranh gấm rực rỡ hay sao? Không, không phải vậy. Nàng chỉ giúp mình phối màu, chỉ cho mình lời khuyên. Nàng không biết dệt gấm, cũng không am hiểu về gấm.

Hắn bước lên lầu, cũng không thắp đèn, chỉ lặng lẽ đứng bên cửa sổ nhìn về phía Quý gia.

Hồi đó là năm hắn mười hai tuổi, lần đầu tiên hắn và Quý Anh Anh hẹn riêng ở cầu Tống Tiên để thả đèn hoa đăng. Hắn vẫn nhớ như in ngày hôm đó mình đã đưa cho nàng một chiếc khăn gấm. Họa tiết cá lội ao sen do chính tay hắn thiết kế, sau khi dệt xong còn được ông nội khen ngợi. Hắn vốn định tặng nó cho nàng, nhưng còn chưa kịp mở lời thì Quý Anh Anh đã liếc qua chiếc khăn rồi nói: “Sao con cá này lại trợn trừng đôi mắt chết trân thế? Trông chẳng khác gì con cá chết sắp phơi bụng.”

Câu nói đó khiến hắn xấu hổ đến đỏ bừng mặt, gân xanh nổi lên. Hắn không phục, bèn nói: “Nàng biết dệt không? Không biết thì đừng nói bừa.”

Dĩ nhiên Quý Anh Anh không chịu thua, nàng bèn cá cược với hắn một quan tiền. Hai ngày sau, vẫn tại bờ suối Hoán Hoa, Quý Anh Anh mang đến một chiếc khăn tay thêu. Trên khăn cũng là họa tiết cá lội ao sen.

Hắn kinh ngạc phát hiện ra nàng vậy mà lại nhớ rõ bức vẽ của mình. Khi đặt hai chiếc khăn cạnh nhau, con cá của hắn quả thật trông như đang trợn trừng đôi mắt cá chết. Hắn đành ngoan ngoãn lấy ra một nén nguyên bảo nhỏ hình hoa mai mà ông nội thưởng cho dịp Tết để đưa nàng. Quý Anh Anh vui vẻ nhận lấy, sau đó còn khoe khoang một hồi về cách phối màu.

Lâu dần, Triệu Tu Duyên đã hình thành một thói quen. Mỗi khi dệt tranh gấm, hắn đều không quên tìm Quý Anh Anh để thỉnh giáo cách phối màu. Giống như bức gấm hoa cúc chuẩn bị cho cuộc thi Đấu Gấm lần này, phải đến khi Quý Anh Anh nói rằng không thể phối ra màu nào đẹp hơn được nữa, hắn mới thật sự yên lòng.

“Ông nội nói đúng. Mình làm vậy là không đúng.” Triệu Tu Duyên đau khổ nhắm mắt lại.

Thỉnh giáo Quý Anh Anh không sai. Cái sai của hắn là đã quá ỷ lại vào nàng.

Nghĩ vậy, Triệu Tu Duyên lập tức quyết đoán, rời khỏi Đằng Viên. Sau khi bẩm báo với ông nội, hắn liền vào xưởng dệt bên trong Tàng Trân Các ngay trong đêm.

Thực chất, Tàng Trân Các của Triệu gia là một tòa nhà có nhiều sân trong. Lối đi chính giữa là từ đường. Phía đông là nơi cất giữ những bức tranh gấm quý giá mà gia tộc sưu tầm được. Còn khoảng sân phía tây thực chất lại là một xưởng dệt nhỏ.

Con cháu dòng chính của Triệu gia sau khi vỡ lòng vào năm năm tuổi, mỗi ngày đều phải dành một nửa thời gian đến khoảng sân này để học. Nội dung bao gồm lịch sử văn hóa của gấm Tứ Xuyên, những câu chuyện về gấm của Triệu gia, cũng như học cách dệt gấm, cách phân biệt sợi tơ, cách đánh giá tay nghề dệt cao thấp ra sao. Tóm lại, đó là cả một quá trình học hỏi và trưởng thành để trở thành một người tinh thông về nghề dệt gấm.

Một bên sân, ba gian phòng nhỏ được đập thông với nhau, sửa thành một xưởng dệt rộng rãi. Bên trong đặt bốn khung cửi.

Cánh cửa lớn của khu sân bên vừa sập khóa lại ngay sau lưng Triệu Tu Duyên. Kể từ giờ phút này, sáu người thợ dệt lão luyện được Triệu gia tuyển chọn kỹ càng sẽ cùng ăn cùng ở với hắn, ngày đêm thay phiên nhau vận hành khung cửi, cho đến khi dệt xong bức tranh gấm cần cho cuộc thi Đấu Gấm thì mới được phép rời khỏi Tàng Trân Các.

“Bắt đầu thôi.” Triệu Tu Duyên bình tĩnh nói.