Chương 6: Không về ăn cơm

Dựa vào kinh nghiệm phong phú suốt hơn mười năm “câu” Lý Thi Huệ, Giang Mân Uẩn cho rằng mình vẫn có thể thương lượng thêm điều kiện.

Hai tháng sống khép kín đã khiến trong đầu Giang Mân Uẩn nảy ra hàng chục trò mới, toàn là những kiểu mà quý cô cổ hủ như cô có nằm mơ cũng không nghĩ tới.

Chẳng phải muốn anh đồng ý kết bạn sao? Chỉ cần cô không dùng tay mà vẫn nhấn được nút “Đồng ý” trên màn hình là được.

Anh đã giúp cô nghĩ sẵn mấy chỗ có thể dùng đến rồi.

Khuyến mãi thêm một suất hướng dẫn chuyên nghiệp 1v1 từ trai đẹp.

Mang theo cả đầu “phế liệu vàng óng”, Giang Mân Uẩn đeo khẩu trang xuống máy bay, trước tiên vòng qua Tiffany xem một mẫu dây chuyền mới do nhân viên vừa giới thiệu.

Lý Thi Huệ là một người rất mâu thuẫn, đeo vàng hay kim cương thì cô thấy quá phô trương, đeo bạch kim thì lại sợ không giữ giá.

Vừa hay trợ lý giúp anh tiết kiệm được mấy ngàn tiền vé máy bay, anh bỏ thêm vài chục ngàn tệ nữa mua sợi dây chuyền vừa có kim cương vừa có bạch kim tặng cô, đúng là quá hợp lý.

Trong cửa hàng có hai người hâm mộ nhận ra anh, tiến đến hỏi xin chụp ảnh, anh mỉm cười từ chối nhưng vẫn ký tặng cho họ.

“Anh ơi, anh đi mua quà gì thế ạ?”

“Chọn dây chuyền tặng vợ.” Ngay khi vừa nổi tiếng anh đã công khai chuyện mình kết hôn, chỉ là chưa từng tiết lộ danh tính bạn đời, đây là chuyện mà ai cũng biết.

Hài lòng nghe thấy một tràng “oa” trầm trồ của hai cô gái, Giang Mân Uẩn đưa ngón trỏ lên môi: “Giữ kín lịch trình giúp anh nhé.”

Hai fan hiểu ý, gật đầu rồi rời đi.

Dù sao thì ở gian hàng đồ xa xỉ đối diện vẫn còn treo tấm ảnh quảng cáo khổng lồ của anh với tư cách là người đại diện thương hiệu mà.

Đang đứng ở quầy quẹt thẻ thanh toán, sau lưng bỗng vang lên một giọng nói nghe hơi quen tai.

“Giang Mân Uẩn?”

Anh quay đầu lại.

Một người phụ nữ cao gầy mặc bộ vest ngắn màu camel của Maxmara phối với chân váy bút chì, một tay tháo kính râm, vẻ mặt đầy ngạc nhiên nhìn anh.

Gương mặt này đã sớm vang danh trên các sàn diễn quốc tế và những tạp chí thời trang hàng đầu, bất cứ ai am hiểu giới thời trang đều biết cô ta.

Là Lương Tân Ngọc, người đã mười năm không gặp.

---

Ở nơi khác, Lý Thi Huệ vừa bưng đĩa thức ăn cuối cùng lên bàn thì nhận được một tin nhắn.

Giang Mân Uẩn: [Tối nay anh không về ăn cơm.]

Ngẩng đầu nhìn, kim đồng hồ vừa điểm sáu giờ.

Lý Thi Huệ không phải người hay hỏi nhiều, cô nhắn lại một chữ “Được”, rồi liếc mắt nhìn mâm cơm đã bày sẵn trên bàn.

Canh cá đù vàng, sườn xào chua ngọt và cá bơn hấp.

Sườn xào chua ngọt nếu hâm lại sẽ bị dai cứng, cá bơn hấp lần hai thì thịt sẽ bị khô, canh cá cũng chẳng dễ bảo quản. Nghĩ tới nghĩ lui hồi lâu, Lý Thi Huệ quyết định ăn hết cả bàn thức ăn.

Cô vẫn giữ những thói quen từ thời nghèo khó, đối mặt với những rủi ro trong cuộc sống luôn bất an như chim sợ cành cong.

Dù hiện tại đã cùng Giang Mân Uẩn sống cuộc sống xa hoa hơn trước rất nhiều, nhưng sự tiết kiệm đã ăn sâu vào máu, khắc cốt ghi tâm.

Khẩu vị của Lý Thi Huệ và Giang Mân Uẩn khác nhau một trời một vực.

Cô cực kỳ thích ăn cay, mê đến mức không cay không ngon, còn Giang Mân Uẩn cứ ăn cay là lại nổi mụn.

Dù anh vẫn hay cãi rằng đó chỉ là biểu hiện của việc nhu cầu không được thỏa mãn, nhưng suốt bao năm qua cô vẫn học nấu không ít món thanh đạm, thậm chí là những món thiên ngọt để chiều theo khẩu vị của anh.

Gắp một miếng sườn xào chua ngọt, hương vị không quá xuất sắc, có lẽ là do đã quá lâu rồi cô không xuống bếp chăng?

Sau khi Lý Thi Huệ lấy bằng Tiến sĩ, công việc của cả hai ngày càng bận rộn, nên trong nhà đã thuê dì giúp việc tới nấu cơm dọn dẹp, tính đến nay cũng ngót nghét ba năm.

Lý Thi Huệ xưa nay không có yêu cầu gì với chuyện ăn uống, chỉ cần đủ no đủ bữa là được.

Còn Giang Mân Uẩn thì có cái lưỡi nhạy cảm đến mức nếm ra được mọi sự thay đổi, đúng là số mệnh thiếu gia.

Cô còn định ăn tiếp thì điện thoại reo lên, tiếng chuông mặc định bình thường.

Nhìn lên màn hình, Lý Thi Huệ bỗng giật mình.

Là đồng nghiệp của cô, Túc Kiều.