Lý Thi Huệ: [Gửi ảnh chụp cho em xem được không? Lâu lắm rồi em không thấy anh.]
Lý Thi Huệ: [Em nhớ anh.]
Giang Mân Uẩn khẽ “gâu” một tiếng nhỏ trong cổ họng, Tiểu Phương ngồi bên cạnh giật mình ngẩng lên nhìn, bị anh lườm một cái thì vội vàng cúi xuống dán mắt vào điện thoại.
Giang Mân Uẩn: [Ba đổi một, không làm mua bán lỗ vốn.]
Lý Thi Huệ: [Em xấu lắm.]
Vẫn chẳng lay chuyển được anh.
Ba phút sau, Lý Thi Huệ gửi tới đoạn video ngắn vài giây.
Trong video là một người phụ nữ có làn da trắng trẻo, gương mặt thanh tú, chỉ duy nhất cái mũi là có vẻ hơi lệch không tự nhiên.
Camera selfie hơi rung rinh, quay trúng gương mặt cô và bộ đồ ngủ lụa trắng kín đáo.
Là anh chọn, chất lụa rủ rất đẹp, anh cũng có một bộ màu đen tương tự.
Chỉ khi Lý Thi Huệ nằm sát bên cạnh anh, anh mới cảm nhận được hết sự tuyệt diệu của bộ đồ đó.
“Giang Mân Uẩn, em nhớ anh.” Người phụ nữ mỉm cười e thẹn, lộ ra chiếc răng nanh nhỏ trông rất tươi tắn, giọng nói trong trẻo dịu dàng, nói xong sáu chữ, video liền kết thúc.
Giang Mân Uẩn lướt đến đoạn này thì nhấn vào xem đi xem lại ba bốn lần.
Anh nhớ tới cái đêm nhận được video, anh như thằng nhóc mới lớn vội vã chạy về phòng vừa xem vừa tự sướиɠ, kết quả làm hai lần thì mệt quá ngủ thϊếp đi, quên trả lời cô.
Sáng hôm sau bò dậy, dưới tin “chúc ngủ ngon” của Lý Thi Huệ vẫn kiên cường đáp một câu: [Cứ thử gọi thẳng tên anh lần nữa xem.]
Sẽ ngoạm cô lên nuốt vào bụng.
Lướt xuống tiếp, còn mấy đoạn video của Lý Thi Huệ, cô không gọi tên anh, gương mặt trong khung hình cũng chỉ lóe lên rồi biến mất.
Giang Mân Uẩn nhận ra mình vẫn chưa gửi ảnh cho cô, Lý Thi Huệ xin mấy lần không được rồi cũng thôi.
Đúng là người phụ nữ chẳng có chút kiên trì nào.
Chỉ đến thế mà thôi.
Kéo về tin nhắn mới nhất.
Lý Thi Huệ: [Có phải anh vẫn luôn giận em không?]
Lý Thi Huệ: [Sau khi anh về, chúng mình nói chuyện tử tế nhé?]
Giang Mân Uẩn cười nghĩ bụng, nói cái gì?
Tiểu Giang muốn thâm nhập sâu hơn với Tiểu Huệ là thật, tốt nhất là kiểu tâm sự thâu đêm suốt sáng ấy.
Còn một tiếng nữa mới tới sân bay, Giang Mân Uẩn tắt điện thoại, hạ ghế ngả lưng định ngủ một giấc để tối nay còn “trổ hết uy phong”.
Vừa nhắm mắt thì chuông điện thoại vang lên.
Người gọi: Lý Thi Nghị.
Cậu em họ của đồng chí Lý Thi Huệ.
Anh trợn mắt một cái rồi bắt máy.