Dù sao thì mười tám tuổi đã một bước thành danh, người mắng anh tham tiền thì nhiều, chứ người mắng anh không biết diễn thì thực sự không có ai.
“Xin lỗi anh Giang, em đã liên hệ bên bán vé, chuyến bay tới Minh Thành tối nay hết sạch vé hạng thương gia rồi ạ. Sáng mai và chiều mai vẫn còn, anh xem đặt sáng mai được không?”
Trong xe bảo mẫu, trợ lý Tiểu Phương ngồi ghế phụ, vẻ mặt căng thẳng quay lại nhìn Giang Mân Uẩn đang lộ rõ vẻ mệt mỏi ở ghế sau.
Giang Mân Uẩn không muốn ở lại đoàn phim thêm một giây nào nữa.
Anh từ chối tiệc đóng máy, hành lý còn chưa thu dọn đã bảo tài xế chở thẳng từ huyện nhỏ ra sân bay tỉnh.
“Không được, đặt hạng phổ thông.” Anh thậm chí không thèm ngẩng đầu khỏi màn hình điện thoại.
Sau khi xong việc phải bắt chuyến bay sớm nhất để về nhà là thói quen của Giang Mân Uẩn.
Tiểu Phương mới theo làm trợ lý cho Giang Mân Uẩn từ bộ phim này nên chưa hiểu hết sự cố chấp của anh.
Trong lúc cậu đang do dự thì phát hiện hạng phổ thông cũng chỉ còn đúng một chỗ.
“Anh ơi, chỉ còn một vé thôi...”
Lời còn chưa dứt, điện thoại trong tay Tiểu Phương đã bị Giang Mân Uẩn rướn người giật lấy.
Chỉ thấy anh cau mày thao tác nhanh mấy cái rồi ném trả điện thoại cho cậu: “Ngày mai các cậu mang hành lý của tôi về sau, tối nay tôi đi một mình.”
Tiểu Phương có hơi luống cuống, lịch trình đóng máy là công khai, làm trợ lý mà không đi theo thì thật sự sợ xảy ra chuyện.
Cậu vội vàng báo lại cho quản lý của Giang Mân Uẩn là Trang Hợp.
Trang tổng trả lời rất nhanh: [Cứ kệ cậu ta đi, ba mươi tuổi đầu rồi, chỉ cần sắp xếp dịch vụ VIP đi lối đi riêng là được. Sau này nhớ kỹ, tất cả vé máy bay trước và sau khi cậu ta đóng máy vài ngày phải mua sẵn hết, chú ý cả tàu cao tốc luôn.]
Cuối cùng còn bổ sung một câu: [Có năm tuyết rơi dày, máy bay và tàu cao tốc đều dừng, cậu ta còn chấp nhận đứng suốt 25 tiếng trên tàu hỏa thường để về cho bằng được, nên chuyện này tuyệt đối đừng quên.]
Tiểu Phương từng phục vụ không ít nghệ sĩ khó chiều, nhưng khi đọc xong câu này liền sinh lòng kính nể.
Cậu lén liếc ra sau, Giang Mân Uẩn đang nhìn chằm chằm vào màn hình, gương mặt như được thần linh điêu khắc ấy rực rỡ dưới ánh sáng điện thoại.
Anh khẽ nhếch môi cười, hoàn toàn không để tâm tới sự thiếu chuyên nghiệp của Tiểu Phương.
Trên màn hình là giao diện tin nhắn.
Giang Mân Uẩn: [Tối nay về.]
Lý Thi Huệ: [Vất vả rồi, về muốn ăn gì?]
Giang Mân Uẩn: [Bảo dì xem rồi nấu.]