Chương 8

Thẩm Thanh Từ nhìn chằm chằm chiếc xe rời đi một lúc, điện thoại reo lên, cô cúi đầu nhìn, là tin nhắn WeChat của Tô Oánh Oánh, hỏi sao cô vẫn chưa đến nhà hàng Ý.

Cô đội mũ bảo hiểm lên, phóng xe đi.

Nhà hàng Ý.

"Cái gì? Cậu kết hôn rồi á?" Giọng nói oang oang của Tô Oánh Oánh khiến những người khác đều phải nhìn sang.

Thẩm Thanh Từ bình tĩnh uống một ngụm trà, gật đầu: "Ừ."

Tiện tay đưa qua một tờ giấy đăng ký kết hôn nhàu nát.

Tô Oánh Oánh vừa cầm lấy lại hét lên một tiếng nữa.

"Ai? Tịch Tinh Dã? Cái tên Tịch Tinh Dã mà tôi biết á? Cái tên Tịch! Tinh! Dã! khét tiếng mà cả Bắc Kinh đều lấy tên để dọa trẻ con á?"

"Ừ."

Tô Oánh Oánh hít một hơi khí lạnh, vừa bấm huyệt nhân trung vừa ôm tim.

Sau đó bật dậy như cá chép, nhìn chằm chằm Thẩm Thanh Từ: "Là vì Tống Kỳ sao?"

Bàn tay đang cầm tách trà của Thẩm Thanh Từ khựng lại.

"Tôi biết Tống Kỳ sắp kết hôn cậu không vui, nhưng cậu cũng không thể vì trả thù anh ta mà gả cho loại công tử bột này, cậu thà gả cho một con chó còn hơn, ít ra nó còn biết giữ nhà! Cái thứ như Tịch Tinh Dã đó đã thuộc hết bảng chữ cái chưa!"

"Không phải vì anh ta."

Đôi mắt cụp xuống của Thẩm Thanh Từ không để lộ cảm xúc: "Chuyện của tôi và anh ta qua lâu rồi."

"Năm đó vì anh ta mà cậu đến mạng cũng không cần, cậu lừa ai thế!" Lời của Tô Oánh Oánh là trách móc, nhưng trong mắt lại không giấu được sự đau lòng.

Cô ấy và Thẩm Thanh Từ quen biết nhau, cũng là bắt nguồn từ vụ cướp ngân hàng nổi tiếng ba năm trước.

Lúc đó cô ấy vẫn là một phóng viên, nhận được tin, toàn bộ nhân viên tại Ngân hàng Quốc gia trung tâm thành phố bị khống chế, Tống Kỳ chính là con tin bị bắt giữ lúc đó, khi cô ấy chạy tới, vừa hay chứng kiến Thẩm Thanh Từ đề nghị được làm con tin thay thế.

Sau đó, Thẩm Thanh Từ đã vào thay cho Tống Kỳ.

Rồi bắn chết tên cướp, cứu tất cả mọi người.

"Là vì công ty của mẹ tôi."

Thẩm Thanh Từ thản nhiên nói: "Công ty hiện đang được sáp nhập vào nhà họ Tịch, ông cụ Tịch đã hứa với tôi, chỉ cần kết hôn với cháu trai ông ấy thì công ty sẽ thuộc về tôi. Cái chết của mẹ tôi rốt cuộc có liên quan đến công ty này hay không, tôi cũng phải điều tra cho rõ."

Nói xong, Thẩm Thanh Từ liếc nhìn đồng hồ đeo tay: "Tôi phải đến bệnh viện lấy con dấu, đi đây."