Cô nhìn sang bên cạnh.
Bên cạnh đậu một chiếc Phantom màu hồng chói mắt.
Màu sắc này là phiên bản đặt riêng, cô từng thấy trên tin tức.
Cái gọi là phiên bản đặt riêng chính là cả thế giới này chỉ có một tên não tàn Tịch Tinh Dã mới mua.
Mặc dù cô chưa từng gặp vị thiếu gia này, nhưng tin tức về anh dường như sống trong lòng mỗi người dân Bắc Kinh.
Nghe nói anh từng một đêm thua sạch mười tám công ty của nhà họ Tịch, cầm cố hơn một trăm căn nhà trên khắp cả nước của ba ruột. Anh còn tặng vòng hoa cho mẹ kế, tặng bài vị cho ba, nuôi mười lăm con chó, đặt tên chúng theo tên của kẻ thù, mỗi ngày đều kiên trì dắt con chó cùng tên đến tận nhà người đó để đi dạo.
Thầy giáo dạy kèm mắng anh vô học, anh cầm roi quất người ta từ phía đông sang phía tây Bắc Kinh.
Bác sĩ tâm lý nói anh hết thuốc chữa, anh trói người lại ngay tại chỗ, đốt đèn l*иg, kèm theo tám mươi tám tiếng pháo nổ để ăn mừng bệnh tình của mình vô phương cứu chữa.
Bảo anh úp mặt vào tường sám hối, anh cho nổ tung bức tường.
Nhốt anh vào phòng, anh đào đường hầm chui ra.
Về sau, không ai có cách nào trị được vị thiếu gia ăn chơi này, chỉ đành mặc kệ anh hôm nay đến công ty đối thủ gây hấn, ngày mai đi lập bia mộ cho kẻ thù, mỗi khi nhắc đến tên anh, người ta chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi, nhưng cũng run rẩy sợ hãi.
Thẩm Thanh Từ từng nghĩ, cả đời này mình không thể nào dính dáng đến loại người này.
Bây giờ không chỉ dính dáng, mà sắp tới còn dính luôn cả giấy tờ rồi.
Có điều, cô vẫn nghĩ rằng hôm nay Tịch Tinh Dã phần lớn chắc sẽ bị người ta tiêm thuốc mê rồi khiêng tới đây để phối hợp đăng ký kết hôn, vậy mà bây giờ lại đến sớm vậy ư?
Mặt trời mọc đằng tây rồi.
Cô đá mũi bốt, bước vào trong.
Vừa vào đã nhìn thấy ngay kẻ ngông nghênh đang ngồi với dáng vẻ cà lơ phất phơ.
Lông mày lạnh lùng, mắt sáng như sao, ngũ quan cực kỳ sắc nét, kính râm gài ngược sau đầu, khí chất cao quý, quả thực đẹp trai hơn nhiều so với ảnh trên mạng.
"Chào anh, Thẩm Thanh Từ."
Thẩm Thanh Từ nói một câu khi ngồi xuống, rút hồ sơ ra bắt đầu điền.
Mái tóc dài uốn lượn chảy xuống dọc theo cánh tay cô, chiếc áo sơ mi trắng tinh, là kiểu cơ bản nhất, nhưng với vòng eo thon gọn, khi mặc trên người cô lại mang một phong cách khác biệt.
Điền được một nửa, Thẩm Thanh Từ đột nhiên phát hiện người bên cạnh vẫn không nói gì, bèn liếc mắt qua.