Chương 10

"Khụ khụ khụ khụ... Anh Tịch, anh nghĩ mà xem, cái tiếng tăm của anh thì cả cái đất Kinh Thành này ai mà không biết? Trẻ con khóc, cứ nhắc tên anh là nín ngay... Á!"

Tịch Tinh Dã rụt chân lại, Từ Tử Kiệt lập tức giơ tay đầu hàng.

"Dù sao thì cô ấy thà ký thỏa thuận trước hôn nhân chứ nhất quyết phải gả cho anh, lại còn quyến rũ anh nữa, chuyện ở quán bar sao có thể trùng hợp như thế được? Chắc chắn là cố ý nói cho anh nghe rồi! Tiếp theo anh cứ quan sát thêm xem, xem cô ấy có ba điểm dưới đây không…"

"Tin nhắn của anh thì trả lời ngay lập tức, quan tâm anh, và ghen với những người khác giới xung quanh anh."

"Chỉ cần thỏa mãn hai điều trở lên, cô ấy chắc chắn thích anh!"

Tịch Tinh Dã nheo mắt, trong đầu bất giác hiện lên ba điều mà Thẩm Thanh Từ đã nói với mình.

Không được qua đêm không về, không được tìm người phụ nữ khác...

Lẽ nào, thật sự thích mình?

"Thôi bỏ đi." Tịch Tinh Dã đặt ly rượu xuống: "Tôi quan tâm quái gì cô ta có thích tôi hay không, dù sao cả đời này tôi cũng không thể nào để mắt tới cô ta được!"

"Đúng vậy!" Có người hùa theo: "Nghe anh Tịch miêu tả là biết ngay người phụ nữ này vừa thô lỗ vừa vô lễ, anh Tịch thích kiểu người đẹp dịu dàng mềm mại cơ, như Lâu Tâm Nguyệt ấy!"

Cái tên này vừa được nhắc đến, không khí vốn đang ồn ào bỗng chốc ngưng đọng lại.

Từ Tử Kiệt cười: "Anh Tịch, em nghe nói hôm qua Lâu Tâm Nguyệt về nước rồi..."

Tịch Tinh Dã không thèm để ý, trong đầu vẫn là dáng vẻ ngang ngược của Thẩm Thanh Từ, tức đến nghiến răng.

Phải tìm cơ hội ly hôn mới được.

Bây giờ đã thích mình rồi, nếu còn ở bên nhau thêm nữa, chẳng phải sẽ bị mình mê hoặc đến chết hay sao?

...

Bệnh viện.

Thẩm Thanh Từ vừa đến phòng bệnh VIP đã thấy ông cụ Tịch đang đứng tấn nghe kịch, đầu lắc lư theo điệu nhạc.

"Cạch."

Cô tiện tay ném giấy đăng ký kết hôn qua.

Nhìn những nếp gấp nhăn nhúm trên đó, khóe miệng ông cụ giật giật.

"Con dấu." Thẩm Thanh Từ chìa tay ra.

"Yên tâm, ông nói lời giữ lời." Ông cụ đưa con dấu qua, rồi đột nhiên trêu chọc: "Nhà họ Thẩm bây giờ không yên ổn lắm đâu, dù cháu có lấy được con dấu cũng chưa chắc đã giải quyết được công ty đâu nhé."

Thẩm Thanh Từ liếc ông cụ một cái, chân đột nhiên cử động.

"Này này này! Dẫm lên ống oxy của ông rồi! Con bé này, sao tính thù dai thế!"

Thẩm Thanh Từ nhấc chân ra, cất con dấu đi, chuẩn bị rời khỏi.