"Vài ngày nữa tôi kết hôn, anh dẫn mấy người đến phá đám nhé."
Một xấp tiền mặt bị quăng lên bàn.
Trong tiếng nhạc dồn dập trong quán bar, người phụ nữ ngả người ra sau, mái tóc xoăn gợn sóng bồng bềnh nhẹ nhàng chuyển động, bộ đồ da bó sát màu đen tôn lên vóc dáng xinh đẹp, đôi mắt tựa như sao trời, lóe lên ánh sáng sắc bèn và lạnh lẽo dưới ánh đèn.
Người đối diện ngẩn ra, ánh mắt không kìm được mà liếc qua liếc lại trên xấp tiền mặt: "Chuyện này... Phá đám cưới, không hay cho lắm đâu nhỉ?"
Bốp.
Người phụ nữ không nói gì, lại ném ra một xấp tiền mặt nữa.
Người bảo vệ hít một hơi khí lạnh.
Lập tức vươn tay ôm lấy tiền, nhe răng cười: "Việc này cứ giao cho tôi, cô cứ yên tâm ạ!"
"Xì..."
Ở bàn bên cạnh, một tiếng cười nhạo gần như không thể nghe thấy đã bị tiếng nhạc đinh tai nhức óc che lấp.
Tịch Tinh Dã lười biếng ngồi lún sâu vào ghế sô pha, mái tóc ngắn hơi rối như thể bị vò qua một cách tùy tiện, vài lọn tóc ngổ ngáo rủ xuống trước trán, đôi mắt sâu thẳm và thon dài hờ hững nheo lại.
"Thuê người phá đám cưới của chính mình? Cô gái này thú vị thật đấy." Người bạn nhướng mày về phía anh.
Điếu thuốc bên tay Tịch Tinh Dã lóe lên một đốm đỏ rực, vẻ mặt chẳng mấy hứng thú.
Rượu chảy vào cổ họng, đầu lưỡi cay nồng.
Giọng nói của người phụ nữ bàn bên lại tiếp tục lọt vào tai anh.
Chỉ có điều lần này, cô đã đổi đối tượng nói chuyện.
"Luật sư Trương, tôi cần phải sắp xếp rõ ràng tài sản trước khi kết hôn. Tôi gả vào hào môn, họ có đội ngũ luật sư chuyên nghiệp, tôi không muốn bị lách luật lúc ly hôn."
"Lại còn là hào môn cơ à?" Người bạn bật cười: "Gã xui xẻo nào đen đủi thế nhỉ?"
Vừa dứt lời, nhạc trong quán bar đột ngột chuyển bài, im lặng trong vài giây.
Giọng nói lạnh lùng của người phụ nữ bỗng trở nên rõ ràng: "Là con trai độc nhất của nhà họ Tịch, ăn chơi lêu lổng, ba và anh ta đã sống riêng, mẹ mất sớm, bên cạnh chỉ có một người ông, nhà họ Tịch sớm muộn gì cũng bị anh ta làm cho phá sản, nếu tôi và anh ta kết hôn, vậy phải làm sao để tránh tổn thất?"
Chiếc ly thủy tinh cộc lên bàn, phát ra một tiếng kêu giòn tan.
Tịch Tinh Dã đặt ly xuống, đột ngột ngẩng mắt lên.
Nụ cười trên mặt người bạn cứng đờ: "Hả? Người cô ta nói... Không phải là anh đấy chứ?"
"Đùa kiểu gì vậy?" Tịch Tinh Dã cười lạnh, chân đi đôi bốt da đứng dậy, nhìn sang bàn bên cạnh.