Chương 8

Trên người cậu có giấu một miếng ngọc bội. Khi trộm tiền bỏ trốn khỏi nhà thương hộ đó, cậu cũng tiện tay lấy luôn miếng ngọc bội theo.

Cậu còn mang ngọc bội ra cho hắn xem.

Bàn tay thiếu niên rất thô ráp, giống như đã quen làm việc nặng từ lâu.

Bàn tay hắn cũng thô ráp không kém, trên vai còn có dấu ấn thuộc về nô ɭệ.

Thiếu niên nói, trên vai cậu cũng có một dấu vết, một vết bớt hình con bướm. Cậu cho rằng, chỉ cần dựa vào miếng ngọc bội này cùng vết bớt hình bướm ấy, cậu nhất định có thể tìm được gia đình ruột thịt thật sự của mình. Cậu nhớ nhà mình ở phương Bắc, trước cổng có hai con sư tử đá rất lớn, phụ thân thường xuyên đặt cậu ngồi trên vai, cậu nhìn thấy một lá cờ rất cao, phía trên thêu hình một con hổ dữ màu đen.

Sau đó, thiếu niên ấy chết.

Hắn nhìn thi thể thiếu niên, ánh mắt dừng lại ở miếng ngọc bội bị cậu siết chặt trong tay.

Hắn bẻ từng ngón tay đã cứng đờ của thiếu niên ra, lấy miếng ngọc bội ấy.

Trong đầu hắn nảy sinh một kế hoạch điên cuồng.

Chỉ còn thiếu một bước nữa là có thể thực hiện.

Mà bước này lại đến một cách vừa khéo léo, vừa tất yếu.

Khi đứng cách một sườn núi, từ xa nhìn thấy lá cờ hổ đen kia, Lục Kinh Xuyên nghe thấy tiếng tim mình điên cuồng đập loạn, thậm chí máu trong người còn sinh ra cảm giác hưng phấn như chảy ngược vì kế hoạch ấy.

Hắn khoét bỏ phần thịt trên vai.

Khoảnh khắc mảng thịt mang dấu ấn nô ɭệ bị cắt ra, thân thể hắn đau đớn đến cực hạn.

“Vết bớt hình bướm trên vai ngươi trông thế nào? Vẽ ra.”

So với sự kích động của Vương ma ma và niềm mừng thầm của Lưu thúc, người phụ nữ trong màn trướng luôn giữ bình tĩnh.

Có nha hoàn mang bàn tới, kèm theo giấy bút.

Thiếu niên giơ tay, cầm bút, không chút do dự vẽ ra vết bớt hình con bướm ấy.

Vương ma ma mang tờ giấy vẽ đến trước mặt Tô Nhược Thủy.

Tô Nhược Thủy cúi mắt nhìn tờ giấy, lại rơi vào một khoảng lặng kéo dài.

Thiếu niên nắm chặt bút lông, thân thể gầy gò ngồi trên chiếc ghế hoa hồng lộng lẫy. Vết thương trên vai vì bị kéo động mà bắt đầu đau đớn, từng nhát từng nhát, như dao cắt vào thịt.

Cơn đau trên thân thể chậm rãi tăng lên, cây bút lông còn nhỏ mực trong tay rơi xuống đất, thân hình Lục Kinh Xuyên nghiêng sang một bên, được Lưu thúc nhanh tay đỡ lấy.

“Quận chúa, hắn ngất rồi.”

“Đưa về cho y sĩ xem.”

Lưu thúc bế thiếu niên rời đi, Tô Nhược Thủy ném tờ giấy vẽ kia vào chậu than.

Ngọn lửa lập tức bùng lên, chiếu sáng gương mặt tái nhợt của nàng, càng làm nổi bật đôi mắt đen như mực.

“Quận chúa, đứa trẻ này thật sự là…” Vương ma ma bước lên, hai mắt ngấn lệ.

“Chưa vội kết luận đâu, ma ma.”

“Vâng, là lão nô quá nôn nóng rồi.” Vương ma ma không nhịn được lau nước mắt.

Tô Nhược Thủy hạ giọng an ủi: “Việc này hệ trọng, vẫn phải kiểm chứng từ từ. Trước mắt đừng nói cho cha biết, kẻo vui mừng hụt.”

Dù không thể tránh khỏi cốt truyện bắt buộc, nhưng kéo dài thời gian dường như không thành vấn đề.

Theo nguyên tác, lúc này nguyên thân đã xác nhận Lục Kinh Xuyên là đệ đệ ruột của mình, vui mừng khôn xiết, viết thư báo cho cha ở Bắc Bình. Sau đó, trên đường đưa Lục Kinh Xuyên trở về Bắc Bình, nàng bị người của Tấn Vương phục kích, chết trên đường hồi phủ; còn nam chính Lục Kinh Xuyên thì được ám vệ do Bắc Bình Vương phái tới cứu sống, đội danh nghĩa đệ đệ ruột của nàng trở về, kế thừa vị trí thế tử.