“Quận chúa, miếng ngọc này…” Vương ma ma nhìn ngọc bội sau khi sạch bụi bẩn, trên mặt hiện rõ vẻ kinh ngạc.
Bà là nha hoàn hồi môn của mẫu thân Tô Nhược Thủy, cũng trông nguyên thân từ khi sinh ra, nên tất nhiên nhận ra nửa miếng ngọc đó.
Năm xưa, mẹ nguyên thân sinh nàng, ba năm sau lại sinh thêm một đứa con. Đúng lúc ấy, cha nàng có được một miếng bảo ngọc, bèn làm một đôi “Nhật Nguyệt ngọc bội”, chia cho hai người con.
Tô Nhược Thủy là Nguyệt, còn đệ đệ nàng là Nhật.
Đáng tiếc, đệ đệ nguyên thân đã mất tích từ mười một năm trước.
Tính tuổi, cũng tầm bằng thiếu niên kia.
“Quận chúa, chẳng lẽ thiếu niên đó là…” Vương ma ma kích động.
Biết rõ diễn biến truyện, Tô Nhược Thủy chỉ bình tĩnh liếc bà: “Đợi hắn tỉnh lại rồi tính.”
Trời tối trước khi họ đến được trạm dịch gần đó.
Dù là tiểu thành, nên trạm dịch khá sơ sài, nhưng dẫu sao vẫn tốt hơn ngủ ngoài đất hoang.
Xe đi đầu tiến thẳng vào sân trạm dịch, lính giáp đen vây quanh bảo vệ.
Gió lạnh cắt da, dịch thừa (quản lý trạm dịch) căng thẳng đứng chờ.
Cuối cùng, rèm xe được vén lên. Người đầu tiên bước xuống là một đại nha hoàn.
Khuôn mặt trái xoan, dáng tựa liễu, mặc áo xanh lục, vừa xuống đã nhanh chóng buông dù.
Sau đó, một phụ nhân trung niên cõng một mỹ nhân thân hình mảnh mai ra khỏi xe.
Gió thổi ào ạt, nắng chiều mỏng và lạnh. Mỹ nhân khoác áo choàng dày, mũ trùm lông cáo trắng che nửa gương mặt, chỉ lộ đôi môi nhợt nhạt. Nhưng nhìn dáng người cũng biết nhan sắc chắc chắn không tầm thường.
Một đại nha hoàn che dù bên cạnh, vài tiểu nha hoàn đi theo sau Vương ma ma để tiện chăm sóc.
Lưu Phi mang xe lăn từ sau xe ngựa xuống.
Đường từ cổng vào không xa nên Tô Nhược Thủy không ngồi xe lăn, mà để Vương ma ma cõng lên phòng ở tầng hai.
Xe lăn này là Tô Nhược Thủy mô tả rồi cho thợ chế tác, mang dáng dấp hiện đại, tiện dụng hơn. Dĩ nhiên không thể so với kỹ thuật hiện đại, nhưng vẫn tiện hơn loại cổ.
Dịch thừa và đám người làm đứng xa xa, nhìn mỹ nhân được nâng đỡ ấy đi vào phòng trên tầng hai, mới dám thở phào.
“Đại nhân, vị ấy rốt cuộc là nhân vật thế nào?” Một người làm to gan hỏi.
“Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi. Hầu hạ cho tốt.” Dịch thừa lạnh giọng cảnh cáo, rồi liếc đội hộ vệ nghiêm túc quanh sân, đưa tay lau mồ hôi lạnh.
Đây là phòng tốt nhất trong trạm dịch.
Đám nha hoàn đã dọn dẹp từ trước. Vương ma ma mới đặt Tô Nhược Thủy lên giường trải tơ mềm, kê thêm đệm, tháo áo choàng, thay lò sưởi và túi chườm nóng, rồi mới ngồi xuống xoa bóp chân nàng.
“Quận chúa, hôm nay thấy thế nào?”
“Vẫn như cũ.”
Khi Tô Nhược Thủy xuyên đến, mở mắt ra là cảnh xe ngựa quay cuồng.
Đá rơi, xe lăn xuống sườn núi, nàng không khống chế được thân thể, chỉ ngửi thấy mùi máu tanh nồng.
Đầu nàng đau âm ỉ, chắc là do va đập khi rơi. Nàng đoán đây là nguyên nhân khiến nguyên thân chết.
Khi xe ngừng lăn, cơn đau dữ dội từ chân truyền đến.
Nàng lập tức thấy không ổn. Quả nhiên, khi tỉnh lại, y sĩ ấp úng nói chân nàng bị thương nặng, có thể hồi phục, nhưng…
Lời này thường là để an ủi bệnh nhân.
Nhưng biết thân phận của mình, Tô Nhược Thủy không hoảng.
Nàng biết mình xuyên sách.
Vì biết cốt truyện, nàng biết chân mình sẽ khỏi.
Trong phủ tĩnh dưỡng, vết thương trí mạng trên đầu khỏi trước, chân thì chưa. Không lâu sau, cốt truyện bắt đầu: Bắc Bình Vương tìm được tung tích vị thần y ẩn cư phương Nam và lập tức đưa nàng đi.
Và đúng như cốt truyện, khi đi nàng gặp nam chính, lại còn không thể tránh được.
Nghĩ đến đây, Tô Nhược Thủy ôm đầu, đau cả lòng nhưng vẫn phải tránh ánh mắt đầy mong đợi của Vương ma ma.
Biết rồi, biết rồi mà.
“Bảo Lưu thúc đưa người đến đây đi.”
Vương ma ma lập tức đứng dậy, kích động chạy đi.
Tô Nhược Thủy càng thêm buồn bực.