Thiếu niên trông có vẻ mảnh khảnh, nhưng lực tay đặt trên vai nàng lại hoàn toàn không hề nhẹ.
Tô Nhược Thủy bị đẩy ngửa ra, trong khoảnh khắc nằm xuống, bóng dáng thiếu niên phủ trùm lên người nàng.
Nàng mơ hồ sinh ra một cảm giác sợ hãi như bị ác khuyển đè lên, nhưng rất nhanh, cơn đau ở chân đã kéo nàng trở về thực tại.
Lần đó, qua khe cửa, Lục Kinh Xuyên đã nhìn thấy thủ pháp xoa bóp của Vương ma ma.
Hắn là người thông minh, rất nhiều thứ chỉ cần nhìn một lần là học được.
Vén lớp váy dày nặng, Lục Kinh Xuyên cách qua lớp quần, ấn tay lên bắp chân đang bị chuột rút của Tô Nhược Thủy.
Người phụ nữ khóc đến mức hai mắt sưng đỏ, nước mắt giăng đầy gò má, thấm ướt cả tóc mai.
Một tay nàng siết chặt cánh tay Lục Kinh Xuyên, tay còn lại túm lấy vạt váy của mình.
Tà váy mềm mại theo bắp chân bị nâng cao của nàng trượt xuống, lộ ra lớp quần trắng bên trong.
Xương ngón tay của thiếu niên đè lên bắp chân nàng.
Dù Vương ma ma và Họa Bình mỗi ngày đều giúp Tô Nhược Thủy xoa bóp, rèn luyện đôi chân, nhưng sự teo cơ ở chân là điều không thể tránh khỏi.
Bởi gần như không có vận động, nên chân nàng không có nhiều cơ bắp, bóp vào rất mềm.
“Nhẹ tay một chút.” Tô Nhược Thủy lại đau đến bật khóc.
Có lẽ vì đang cầu người giúp đỡ, nên trên người vị quận chúa này đã không còn thấy vẻ kiêu ngạo hay chán ghét. Nàng khóc nước mắt lã chã, không ngừng nức nở, như thể muốn khóc cạn hết nước trong người.
Xương ngón tay của Lục Kinh Xuyên cách qua lớp quần, men theo bắp chân nàng dần dần đi lên. Khóe mắt hắn liếc nhẹ, trong con ngươi đen in rõ gương mặt người phụ nữ.
Vì đau đớn, nàng cắn chặt môi. Trên đôi môi mềm mại hằn rõ dấu răng, thậm chí còn rịn máu. Màu môi vốn nhạt, lúc này lại đỏ lên, nhạt đến cực điểm mà sinh ra vẻ diễm lệ, như cánh hoa thối rữa.
Mái tóc đen rối bời dán lên gò má, gương mặt tái nhợt ấy nổi lên từng mảng ửng đỏ, run rẩy một cách chân thực.
Lục Kinh Xuyên thờ ơ nghĩ.
Khóc thảm thật.
Đột nhiên, người phụ nữ nghiêng người co lại, buông tay đang nắm váy, một cánh tay che lên mặt.
Ống tay áo buông thõng che khuất khuôn mặt nàng, chỉ lộ ra một đường cằm mỏng manh.
Nàng khóc quá thảm, trước mặt Lục Kinh Xuyên, Tô Nhược Thủy cảm thấy xấu hổ.
Xung quanh yên lặng một lúc.
Tầm mắt Lục Kinh Xuyên bị vạt tay áo che khuất.
Tiếng nức nở khe khẽ của người phụ nữ vọng ra từ trong lớp vải, như mèo con rêи ɾỉ.
Lục Kinh Xuyên đổi sang một tư thế khác.
Đầu gối hắn luồn xuống dưới chân nàng, kê chân nàng lên.
Tô Nhược Thủy chỉ cảm thấy thân thể mình bị người ta kéo ngược về sau, ống tay áo che mặt trượt xuống, gương mặt vừa được che lại lộ ra lần nữa.
Nàng ngơ ngác nhìn về phía thiếu niên, vừa khéo đối diện với ánh mắt ẩn trong ánh lửa của hắn.
Thiếu niên lại cười, chăm chú nhìn gương mặt hoàn toàn lộ ra của nàng, nói: “Như vậy thì dễ dùng lực hơn.”
…
Cảm giác co giật ở chân dần biến mất. Bàn tay Tô Nhược Thủy nắm vạt áo Lục Kinh Xuyên cũng buông ra, cả người nàng như vừa được vớt lên khỏi nước, ướt sũng và kiệt sức.
Nàng nằm đó, thở khẽ, như thể vừa sống lại một lần nữa.
“Được rồi.” Tô Nhược Thủy khẽ nói.
Xương ngón tay của Lục Kinh Xuyên khựng lại, rồi không do dự buông nàng ra.
Bắp chân mềm mại trượt khỏi đầu gối hắn, lại được váy áo che kín.