Chương 25

Mặt Tô Nhược Thủy bị gió thổi đến hơi ửng đỏ. Trong hang lúc này, chỉ còn Lục Kinh Xuyên có thể giúp nàng.

Nàng nắm chặt tà váy, không nhìn hắn, phát ra âm thanh nhỏ như tiếng muỗi: “Ta… muốn đi vệ sinh.”

Tô Nhược Thủy không biết Lục Kinh Xuyên có nghe thấy hay không. Nàng chỉ cảm thấy bên cạnh yên lặng một lúc, rồi nghe thấy tiếng thiếu niên đứng dậy.

Ánh lửa chiếu ra hai cái bóng. Thiếu niên thân hình mảnh khảnh, cái bóng cao dài từ trên phủ xuống, trùm lên người Tô Nhược Thủy.

Hàng mi nàng run rẩy, không dám ngẩng đầu.

Trước đây nàng đã quen để Vương ma ma và Hoạ Bình hầu hạ khi đi vệ sinh. Dù ban đầu cũng xấu hổ, nhưng vì đều là nữ tử nên nàng nhanh chóng thích nghi. Nhưng Lục Kinh Xuyên thì khác, hắn là nam nhân.

Kiếp trước, Tô Nhược Thủy là mẫu người độc thân từ trong bụng mẹ, đến cả việc ăn riêng một bữa với đàn ông cũng chưa từng, huống chi là ở riêng cùng một người.

Nếu không phải tình thế bức bách, nàng căn bản không nói ra được lời này.

“Ồ, đi vệ sinh à.” Giọng thiếu niên chậm rãi vang lên trên đỉnh đầu nàng, không lên không xuống, vậy mà còn cố tình lặp lại một lần.

Tô Nhược Thủy chỉ cảm thấy khí huyết dồn lên. Nàng không nhịn được ngẩng mắt trừng hắn một cái.

Thiếu niên nhìn thấy biểu cảm của nàng, vậy mà lại bật cười đột ngột.

Lục Kinh Xuyên cực kỳ xinh đẹp. Khi cười, đáy mắt như nở rộ một cụm hoa rực rỡ, che lấp đi vẻ âm lãnh vốn có trong mắt hắn.

Thiếu niên chống hai tay lên đầu gối, hơi nghiêng người, gần như ở tư thế nửa ngồi xổm. Đuôi tóc buộc cao rơi xuống vai trái, dải lụa đỏ buộc tóc cũng mềm mại rủ theo.

“Quận chúa trước nay chưa từng cười với ta, dường như chán ghét ta vô cùng.”

Thiếu niên không dẫn nàng đi vệ sinh, chỉ vòng vo, giả bộ ngây thơ, thong thả trò chuyện với nàng.

Tô Nhược Thủy bị người nắm thóp, hít sâu một hơi, giọng nói có chút cứng nhắc: “Không có.”

“Ồ, thật sao?” Lục Kinh Xuyên đứng thẳng dậy, nửa thân chìm vào bóng tối, chỉ còn một tay đặt nơi khuỷu tay. Vải áo đen làm nổi bật đốt ngón tay trắng ngần, mang theo vẻ lạnh lùng không gần nhân tình. Thế nhưng giọng nói lại khoác lên một lớp dịu dàng ngây thơ cố ý giả tạo.

“Vậy ta có thể thấy quận chúa cười với ta không?”

Hắn biết nàng không thích hắn. Hắn đối với nàng cũng chẳng có mấy phần chân tình.

Hắn lòng dạ hẹp hòi, tâm nhãn nhỏ nhen. Biết nàng chán ghét hắn, lại càng muốn nàng cười với hắn.

Thân hình người phụ nữ được bọc trong váy áo gấm quý giá run lên thấy rõ. Sau đó, nàng chậm rãi ngẩng đầu.

Trong hang chỉ có một đống lửa chiếu sáng. Gương mặt Tô Nhược Thủy từ bóng tối bước ra ánh sáng. Nàng cực kỳ miễn cưỡng nâng cằm thon trắng, đuôi mắt khẽ nhếch. Màu môi nàng nhạt, lúc này bị hàm răng cắn nhẹ, hiện ra sắc hồng tự nhiên. Nhìn kỹ còn thấy rõ môi châu, viền môi rõ ràng, hơi cong lên, khiến khuôn mặt ấy thêm vài phần mềm mại.

Đuôi mắt nàng vẫn còn chút ướŧ áŧ, như thể bị ép đến đường cùng, nhưng lại vẫn phải cười.

Tô Nhược Thủy cong môi, nở một nụ cười.

Đôi mắt hạnh xinh đẹp run rẩy, nốt son giữa trán như vừa được sương sớm gột rửa, càng thêm diễm lệ.

Khí chất nàng vốn thanh lãnh, khi nàng cười với ai đó, sẽ khiến người ta có cảm giác người ấy chính là kẻ được nàng thiên vị nhất.

Trăng sáng treo trên cao, chỉ soi một mình ngươi.

Đồng tử đen của Lục Kinh Xuyên khẽ co lại một cách khó nhận ra, rồi rất nhanh trở lại bình thường.