Chương 23

Nàng luôn có chút sợ hắn.

Lục Kinh Xuyên bật cười.

Nụ cười này khác với trước kia. Trước đây, nụ cười ấy giống như một chiếc mặt nạ đeo trên mặt, diễn cho có. Còn lần này, nụ cười lại lan tới tận đáy mắt, sinh động rực rỡ, gợn sóng lay động, đem toàn bộ mị lực của gương mặt yêu nghiệt ấy đẩy lên cực hạn. Không biết chuyện, còn tưởng là yêu quái núi rừng hiện thân.

“Ngươi cười cái gì?” Tô Nhược Thủy trừng hắn.

Lục Kinh Xuyên liếc quanh một vòng, tiện tay nhặt con dao găm nàng vừa ném xuống đất.

Tô Nhược Thủy theo bản năng hít một ngụm khí lạnh không tiếng động. Hơi lạnh ẩm ướt chui thẳng vào phổi, khiến l*иg ngực nàng đau nhói. Nhưng thiếu niên trước mắt lại càng khiến người ta sợ hãi hơn.

Nàng lùi về sau theo phản xạ, nhưng rồi phát hiện hai chân mình tê liệt, như con thú nhỏ bị kẹp sắt ghì chặt, không thể động đậy, chỉ còn biết giãy giụa trong vô vọng.

Dù trong hang còn có Hoạ Bình, nhưng lúc này nàng ta ngủ say như chết.

Trước kia, Tô Nhược Thủy dựa vào việc bên cạnh có nhiều người để lấy can đảm, cũng biết Lục Kinh Xuyên là kẻ thích diễn kịch, sẽ không dễ dàng tháo bỏ lớp vỏ thuần lương ngây thơ ấy, nên nàng xưa nay không mấy che giấu sự chán ghét đối với hắn.

Dĩ nhiên, quan trọng nhất là nàng không có thiên phú của nam chính, thực sự không diễn nổi. Chỉ cần nhìn thấy gương mặt Lục Kinh Xuyên, nàng liền nghĩ đến kết cục của mình, oán khí trong lòng liền dâng lên. Dù không thể tự tay gϊếŧ người, nhưng nàng thật sự rất muốn đuổi hắn đi và nàng cũng đã làm vậy.

Nàng thật sự không thích hắn.

Đáng tiếc, sự lạnh nhạt, đâm sau lưng, mỉa mai bóng gió của nàng đều không khiến Lục Kinh Xuyên chùn bước.

Mà nàng lại hiểu rất rõ thiết lập nhân vật của Lục Kinh Xuyên.

Hắn không phải kiểu người có ơn tất báo, nhưng lại là kẻ có thù tất trả.

Giờ phút này, nàng rơi vào hoàn cảnh như vậy, với tính cách thù dai của nam chính… đêm tối gió lớn, trong hang núi lại chỉ có hai người bọn họ, gϊếŧ một “tấm đệm bước chân” nhỏ bé không quan trọng, đối với nam chính mà nói, chỉ là vung dao một cái mà thôi.

Tô Nhược Thủy mở to mắt, đôi mắt hạnh bị ép đến rưng rưng, nước mắt tụ lại trong hốc mắt. Hai tay nàng chống lên vách đá phía sau, muốn trốn, nhưng vì hai chân tê liệt nên không thể dịch chuyển.

Động tác của thiếu niên rất chậm, như thể không hề phát hiện ra vẻ hoảng loạn của nàng. Cũng có thể hắn đã sớm nhận ra, thấy thú vị, nên cố ý chậm lại.

Tô Nhược Thủy nghe thấy tiếng tim mình đập như trống, tưởng như sắp nhảy ra khỏi cổ họng. Môi nàng run rẩy, cắn chặt răng, có cảm giác chỉ cần mở miệng ra thôi là sẽ bật thành tiếng hét.

Đột nhiên, dao găm được dựng thẳng trước mặt nàng.

Hô hấp của Tô Nhược Thủy nghẹn lại. Nàng trừng to mắt đến cực hạn, nước mắt tích tụ trong hốc mắt tràn xuống theo gò má.

Lục Kinh Xuyên nhìn nàng. Ống tay áo đen lướt qua thân dao, lau đi bùn đất. Thân dao hiện ra vẻ sáng bóng vốn có, đồng thời cũng phản chiếu khuôn mặt lấm lem nước mắt của Tô Nhược Thủy.

“Gương mặt của quận chúa… giống như mèo con nghịch bẩn vậy.”

Hóa ra là dùng dao găm làm gương cho nàng.

Tô Nhược Thủy lấy khăn tay thấm nước trong túi nước lau mặt, dựa vào lưỡi dao găm mà lau cho sạch.

Lục Kinh Xuyên ngồi xổm đối diện nàng, tay giơ dao găm lên, làm giá đỡ hình người cho nàng soi.

Nàng đâu có bảo hắn làm vậy, là hắn tự muốn làm.