Chương 22

Dao găm đã mài sắc, thân dao lạnh trắng phản chiếu đôi mắt hoảng loạn của nàng.

Gió từ bên ngoài tràn vào, thổi tung mái tóc rối của nàng. Mái tóc dài đen được buộc sơ sài buông xuống vai và người, như một tấm lưới đen quấn lấy thân thể gầy gò.

Cuối cùng, thứ kia cũng tới.

Ánh sáng cuối cùng trong rừng bị nuốt chửng theo bước chân của thiếu niên.

Gương mặt thiếu niên ẩn trong cửa hang, chỉ hiện lên đường nét ưu tú nơi sống mũi và cằm.

Khi Tô Nhược Thủy nhìn thấy Lục Kinh Xuyên xuất hiện ở cửa hang, trong lòng nàng vậy mà lại thở phào nhẹ nhõm.

Cánh tay nắm dao găm của nàng rũ xuống, tinh thần gượng gạo chống đỡ suốt thời gian dài bỗng chốc sụp đổ.

“Là ngươi.” Lâu ngày không uống nước, giọng nàng khàn khàn.

“Quận chúa.” Thiếu niên gọi nàng.

Lục Kinh Xuyên mặc bộ đồ gọn nhẹ màu đen, áo ngắn ôm eo, dưới là quần bó cùng tông. Trên lưng đeo một bọc đồ, bên trong không biết chứa thứ gì. Suốt đường lên núi, y phục hắn chỉ hơi bẩn, tóc vương hơi nước. Khi cúi mắt nhìn dáng vẻ của Tô Nhược Thủy, khóe môi giấu trong bóng tối cong lên, môi mỏng khẽ động, nhỏ đến mức không nghe rõ.

“Thật thảm hại.”

“Ngươi nói gì?”

Thiếu niên thu lại sắc tối trong mắt, cười rồi tiến lên, lại là dáng vẻ ngoan ngoãn quen thuộc. Hắn ngồi xổm bên cạnh Tô Nhược Thủy.

“Ta thấy núi Ngô Đồng nổi sương. Đã năm ngày trôi qua mà không một ai quay về trạm dịch, ta đoán là xảy ra chuyện. Vốn ta đã tìm người địa phương để cùng vào núi, nhưng bọn họ nói sương chưa tan, không dám mạo hiểm. Ta lo cho quận chúa, nên tự mình vào.”

Tô Nhược Thủy nhìn chằm chằm Lục Kinh Xuyên trước mặt. Hắn tháo túi nước bên hông, mở ra, đưa tới trước mặt nàng.

Rất khát, nhưng nàng không nhận.

“Sao ngươi tìm được tới đây?”

Lục Kinh Xuyên giơ túi nước, nụ cười trên mặt càng đậm. Giọng nói mềm mại, nghe đến mức khiến tim người run lên, như lời thì thầm của tình nhân.

“Trong lòng luôn nghĩ đến quận chúa, thế là tìm được thôi.”

Là sợ nàng chết rồi, không còn ai dẫn hắn về Bắc Bình chứ gì.

Tô Nhược Thủy giơ tay nhận lấy túi nước, uống ngấu nghiến.

Uống quá gấp, nàng bị sặc.

“Khụ khụ khụ…”

Gương mặt tái nhợt của nữ tử vì ho mà nhiễm thêm chút ửng đỏ, hàng mi cũng vương nước mắt sinh lý. Ánh nước ấy theo đuôi mắt mở rộng lan sang hai bên, như đôi cánh mong manh của con bướm vừa dang ra.

Thiếu niên đột ngột vươn tay về phía nàng.

Tô Nhược Thủy theo phản xạ giơ tay lên, túi nước trong tay vung mạnh, đập thẳng vào mặt Lục Kinh Xuyên.

“Bốp” một tiếng, túi nước rơi xuống đất, ngay cả chuỗi tràng hạt trên cổ tay nàng cũng bị hất văng ra, đủ thấy nàng đã dùng lực lớn đến mức nào.

Trên gương mặt trắng trẻo của thiếu niên xuất hiện một vệt đỏ.

Không khí lặng đi trong chớp mắt.

Lục Kinh Xuyên giơ tay chạm lên mặt. Lúc va chạm, răng hắn cắn vào niêm mạc trong miệng, nếm được vị máu tanh ngọt.

Mùi máu khiến Lục Kinh Xuyên có chút hưng phấn, suýt nữa thì không giữ nổi lớp vỏ thuần lương này.

Hầu kết hắn khẽ lăn, nuốt ngụm máu xuống. Sau đó xoay người, mò được chuỗi tràng hạt, cầm trong tay lau sạch, đặt lại bên tay Tô Nhược Thủy, rồi mới thấp giọng nói: “Chỗ này của quận chúa… dính đất rồi.”

Thiếu niên giơ tay, chỉ vào đuôi mắt mình.

“Ta tự làm.” Tô Nhược Thủy giơ tay lau mặt.

Trong lúc đó, Lục Kinh Xuyên nhìn nàng một lần, rồi lại nhìn thêm một lần nữa.

Tô Nhược Thủy nhìn lại hắn, nhưng không dám nhìn lâu.