Chương 21

Đội hộ vệ kia không theo kịp, không rõ là bị sói cản lại hay đã lạc đường.

Tô Nhược Thủy đoán hẳn là lạc đường. Những hộ vệ thân kinh bách chiến không đến mức không đối phó nổi một con sói già, trừ khi phía sau còn có cả đàn sói.

Mà Lưu Phi vội vàng đưa Tô Nhược Thủy rời đi, cũng chính là lo sợ phía sau còn đàn sói.

Một đêm giày vò trôi qua, trời vừa hửng sáng, lớp sương dày đặc kia vẫn không hề có dấu hiệu tan đi.

“Ta đi tìm lối thoát.” Lưu Phi quyết định lên đường.

So với việc bị mắc kẹt ở đây chờ chết, chi bằng liều thêm một lần nữa.

Sương mù dày đặc đến mức quá một mét là không thể nhìn rõ thứ gì ẩn giấu bên trong.

Lương thực và nước uống đã cạn.

Trong rừng lại đầy dã thú. Hôm qua họ vừa thoát khỏi một con sói đơn độc, gần như làm mất sạch đồ đạc.

Dù trước khi đi Lưu Phi đã tìm cho họ một hang núi an toàn, nhưng khi màn đêm buông xuống, những âm thanh quái dị trong rừng liền đồng loạt xuất hiện, xì xào, rít răng, như đang liếʍ láp hệ thần kinh vốn đã mong manh của Tô Nhược Thủy, khiến nàng cảm thấy chứng suy nhược thần kinh của mình càng thêm trầm trọng.

Đã nhiều ngày không ngủ ngon, quầng mắt nàng thâm đen rõ rệt.

Sương mù chưa tan, tầm nhìn trong rừng vẫn cực thấp.

Vương ma ma đứng dậy đi tìm nguồn nước gần đó, nhưng rất lâu sau vẫn chưa quay lại.

“Hoạ Bình.”

“Quận chúa…”

Sắc mặt Hoạ Bình đỏ bừng, trông tình trạng rất không ổn.

Nàng ta chống tay ở cách đó không xa, cúi người ho khẽ.

Tô Nhược Thủy ném lọ thuốc bên hông sang cho Hoạ Bình, rồi lại cởi đại áo trên người, cố sức ném về phía nàng ta.

“Quận chúa… nô tỳ…”

Hoạ Bình mở miệng định từ chối, nhưng giọng nói đã run lên vì lạnh.

“Khoác vào đi. Thuốc đó là thứ ta vẫn hay dùng, đối với phát sốt có chút hiệu quả.” Tô Nhược Thủy nói nhẹ nhàng xong, liền vòng tay ôm lấy chính mình.

Lạnh quá.

Hang núi u ám ẩm thấp, vừa cởi đại áo ra, Tô Nhược Thủy liền cảm thấy tứ chi bị một luồng hàn ý bao phủ.

Luồng lạnh ấy xuyên qua vải vóc và da thịt, thẳng thừng chui vào tận xương tủy.

Tiếng ho ngắt quãng của Hoạ Bình trở thành âm thanh duy nhất trong hang.

Tô Nhược Thủy nhắm mắt, môi đông cứng đến tái nhợt.

Hoạ Bình không dám lại gần nàng, sợ lây cơn sốt cho quận chúa. Sau khi uống thuốc, nàng ta quấn chặt áo quanh người.

Tô Nhược Thủy ngủ chập chờn, hoàn toàn không thể ngủ sâu, chỉ cần một chút động tĩnh là lập tức giật mình tỉnh giấc.

Rừng núi lại sắp tối rồi.

Không có ai quay về.

Tô Nhược Thủy quay đầu liếc về phía Hoạ Bình. Nàng ta đã uống thuốc, loại thuốc ấy có tác dụng an thần. Hoạ Bình ngủ rất say, trên mặt nổi lên sắc hồng, hẳn là vẫn đang sốt.

May mà… vẫn còn một người ở bên nàng.

Cảm giác mệt mỏi ập tới, nhưng thần kinh của Tô Nhược Thủy lại căng đến cực hạn.

Đột nhiên, nàng nghe thấy tiếng động đang tiến về phía hang núi.

Bởi vì xung quanh quá yên tĩnh, nên âm thanh ấy trở nên vô cùng rõ ràng.

“Bộp… bộp… sột soạt…”

Tô Nhược Thủy bỗng mở to mắt, hoàn toàn không còn chút buồn ngủ nào. Nàng khẽ gọi Hoạ Bình.

“Hoạ Bình, Hoạ Bình…”

Giọng nói yếu ớt run rẩy của nàng vang vọng trong hang.

Hoạ Bình ngủ mê man, căn bản không nghe thấy.

Tô Nhược Thủy chộp lấy con dao găm Lưu Phi để lại trước khi đi.

Những thứ như trường kiếm, trường thương, đại đao nàng căn bản không nhấc nổi.