Chương 18

Theo sự hiểu biết của Tô Nhược Thủy về thiết lập nhân vật của Lục Kinh Xuyên, lần này nàng không đánh gục được hắn, vậy thì hắn chắc chắn đã sinh nghi, giống như con chó nhìn thấy chiếc l*иg kia, sẽ không bước vào lần thứ hai nữa.

Hiện tại, Tô Nhược Thủy thực sự có cảm giác lực bất tòng tâm.

“Ta hơi mệt rồi.” Nàng khẽ nói.

Lưu Phi lập tức chắp tay, lui ra ngoài.



Tô Nhược Thủy muốn ngủ trưa một lát, nhưng thế nào cũng không ngủ được.

Nàng biết, bỏ lỡ cơ hội này, trong thời gian ngắn nàng sẽ không còn cách nào khiến hắn tự động rời đi nữa.

Chỉ là dù nghĩ thế nào, Tô Nhược Thủy cũng không nghĩ ra rốt cuộc lần này đã sai ở đâu.

Cho đến ngày hôm sau, nàng mở cửa sổ ra, nhìn thấy Lưu Phi đang dạy Lục Kinh Xuyên luyện võ trong sân.

Lục Kinh Xuyên sau này sẽ trở thành chiến thần, thiên đạo đã kéo thiên phú trên người hắn lên mức tối đa. Lưu Phi cũng rất hài lòng với vị tiểu công tử này, lại thêm thân phận “thế tử”, càng dốc lòng dạy dỗ.

Thiếu niên vẫn chưa trưởng thành, so với Lưu Phi thì mảnh khảnh hơn nhiều, nhưng hắn luyện võ rất chăm chỉ, không hề làm bộ làm tịch, từng chiêu từng thức đều rất chuẩn mực, mồ hôi nóng túa ra khắp người.

Tô Nhược Thủy không muốn nhìn hắn, đang định đóng cửa sổ lại, thì ánh mắt liếc qua, rơi vào bầu rượu treo bên hông Lưu Phi.

Bầu rượu?

Tô Nhược Thủy chợt lóe lên một ý nghĩ, lập tức bảo Vương ma ma gọi Lưu Phi lên.

“Lưu thúc, gần đây ngươi hay uống rượu sao?”

Nghe vậy, Lưu Phi lập tức chắp tay: “Thuộc hạ tuy nghiện rượu nhiều năm, nhưng tuyệt đối không làm chậm trễ việc bảo vệ quận chúa.”

Tô Nhược Thủy cũng biết nguyên nhân Lưu Phi nghiện rượu.

Lưu Phi là người từ chiến trường trở về, trên người có nhiều chứng bệnh cũ, uống thuốc đã không còn tác dụng, chỉ khi uống rượu mới có thể tạm thời làm dịu bớt cơn đau.

“Gần đây ngươi có từng uống say không?”

Câu hỏi này vừa ra, thần sắc Lưu Phi khựng lại.

Tửu lượng của Lưu Phi rất tốt, đó cũng là lý do vì sao ông dám nói rằng dù nghiện rượu cũng không ảnh hưởng đến việc bảo vệ Tô Nhược Thủy.

“Mấy hôm trước, bệnh cũ tái phát, ta uống một vò Túy Sinh Mộng Tử, say chừng nửa canh giờ.”

Khi bệnh cũ phát tác, Lưu Phi thường đau đớn khó chịu, chỉ lần đó, ông lại ngủ thϊếp đi.

“Ai đưa rượu cho ngươi?”

“Là… tiểu công tử.”

Nói xong, Lưu Phi lập tức nhíu mày: “Quận chúa, thuộc hạ dạy tiểu công tử võ nghệ, tiểu công tử biết ta nghiện rượu, để báo đáp, liền chạy khắp nơi tìm rượu cho ta, còn theo đại phu lên núi tìm thảo dược trị bệnh cũ trên người ta…”

“Ta biết.”

Tô Nhược Thủy cắt ngang lời ông, nàng lặng lẽ nhìn Lưu Phi trước mặt, trong ánh mắt là sự thương xót mà người khác không sao hiểu được.

Nếu Lục Kinh Xuyên không đi, thì cả đoàn người này bao gồm nàng, Vương ma ma, Lưu Phi, Họa Bình… tất cả đều sẽ chết.

Nhưng rất rõ ràng, ngoại trừ Tô Nhược Thủy, những người còn lại đã sớm đánh mất sự cảnh giác với Lục Kinh Xuyên dưới sự tính toán tỉ mỉ của hắn.

Lưu Phi lập tức quỳ xuống: “Thuộc hạ xin chịu phạt.”

Lưu thúc rất ít khi uống say, xem ra ông hoàn toàn không nhớ mình đã làm gì trong nửa canh giờ say rượu đó.

Tô Nhược Thủy đoán rằng, trong khoảng thời gian Lưu Phi say rượu, Lục Kinh Xuyên hẳn đã dụ dỗ ông, khiến ông tiết lộ chuyện cặp vợ chồng giả kia, nên ngày hôm đó Lục Kinh Xuyên mới có thể ứng phó trơn tru như vậy.