Chương 16

“Vâng, vâng, là người phương Nam.”

Trước kính y phục sau kính người. Thấy cách ăn mặc như vậy, hai người biết thân phận quý nhân sau rèm vô cùng tôn quý, ngữ khí càng thêm cung kính.

Tô Nhược Thủy đưa tay, vén rèm trúc lên một góc.

Nàng ngồi cao hơn, hai người đối diện quỳ thấp trên đệm. Rèm vừa vén lên, liền có thể nhìn rõ dung mạo của họ.

Quả thật cũng không khác mấy so với cảm giác mà Tô Nhược Thủy mong muốn.

Trong nguyên tác từng miêu tả dung mạo của cặp vợ chồng kia, điển hình là tướng mạo người phương Nam. Nữ tử mày mắt tinh tế, vóc người thấp bé, nhưng khi nói chuyện giọng lại cao và vang, toát ra khí chất đàn bà chợ búa. Nam tử cũng không cao, tay chân thon gầy, bụng lại phệ, bề ngoài thoạt nhìn có chút văn nhã, nhưng thực chất lộ ra sự tinh ranh của thương nhân.

Tô Nhược Thủy chỉ mô tả sơ lược cho Lưu Phi một chút, vậy mà hắn đã làm việc rất tốt.

Người đã tìm được, vậy thì nên tiến hành bước tiếp theo.

Một xấp giấy dày được đưa tới trước mặt hai người.

Nàng hỏi: “Biết chữ không?”

Tô Nhược Thủy có ký ức của nguyên thân, bản thân nàng cũng từng học thư pháp, nên sau một thời gian luyện tập, chữ viết ở đây nàng đã nắm khá thuần thục, nét bút cũng giống hệt nguyên chủ.

Hôm qua, Tô Nhược Thủy đã mất trọn một ngày để chỉnh lý những tư liệu này, rồi hôm nay giao cho cặp vợ chồng giả mạo kia.

“Biết chữ, biết chữ.” Hai người vội vàng gật đầu.

“Những thứ này, các ngươi phải học thuộc.”

Trên đó ghi lại một số chuyện thời thơ ấu của Tô Cẩm Thư mà Lục Kinh Xuyên từng kể.

Tô Nhược Thủy dựa theo ký ức của mình về nguyên tác lại bổ sung thêm vài chi tiết, tăng thêm tính chân thực.

“Chỉ cần việc này làm xong, giá cả các ngươi cứ tùy ý ra.”

Nghe quý nhân nói vậy, ánh mắt hai người lập tức sáng rực lên.



Mấy ngày nay, vị quận chúa tôn quý kia không hề gọi hắn tới “ngồi chơi”.

Lục Kinh Xuyên đứng dưới hành lang. Hôm nay trời âm u mưa phùn, mưa nhỏ li ti nghiêng nghiêng rơi xuống, từ chiếc ghế mỹ nhân trống trải hắt vào, nhẹ nhàng phủ lên gương mặt hắn.

Hắn giơ tay lên, những giọt mưa mỏng manh rơi vào đầu ngón tay.

“Tiểu công tử, quận chúa gọi ngài qua.”

Vương ma ma từ lầu hai đi xuống, cười tươi đứng trước mặt hắn.

Lục Kinh Xuyên đáp lại bằng một nụ cười dịu dàng, rồi theo Vương ma ma lên lầu hai.

Tháng tư, trời lúc nào cũng âm trầm, hiếm khi có nắng.

Mưa nhẹ chưa đến mức phải che ô, những giọt mưa nhỏ dính lên da, mang theo cảm giác ẩm ướt dính dớp đặc trưng của phương Nam, như thể trên da bị dán một lớp giấy mỏng.

Vương ma ma đẩy cửa bước vào, trong phòng đứng một cặp vợ chồng trung niên, Lưu Phi đứng sang một bên, ánh mắt nhìn về phía hắn.

Lục Kinh Xuyên nhìn thấy cặp vợ chồng kia, ánh mắt khựng lại.

Cách một lớp rèm châu, Tô Nhược Thủy ngồi trên xe lăn. Trong phòng đốt hai chậu than nên ấm áp hẳn lên, vậy mà trên người nàng vẫn đắp chăn, che đi đôi chân không thể cử động.

Nàng dùng tay vén rèm châu lên, chưa đợi Lục Kinh Xuyên mở miệng đã nói thẳng: “Thật trùng hợp, Lưu thúc ra phố, vừa hay gặp cặp phu thê này đang tìm đứa con trai bị mất tích. Lưu thúc hỏi ra mới biết, hóa ra chính là nhà thương hộ kia.”

Tô Nhược Thủy đào sẵn một cái hố, chờ Lục Kinh Xuyên nhảy xuống.

Nàng biết hắn chắc chắn không quen biết hai người này, nên trực tiếp vạch rõ thân phận.