Chương 15

Nhưng con gái ông lại chết trên đường về nhà.

Rõ ràng mới một tháng trước ông còn nhận được thư của nàng, nói rằng đã tìm được đệ đệ.

Bắc Bình Vương không nói cho vương phi biết tin con gái đã chết. Bởi vì mất đi con trai, vị vương phi này đã phát điên, ông không biết nếu lại thêm cái chết của con gái, liệu hậu quả có trở nên nghiêm trọng hơn hay không.

Vì vương phi của mình, Bắc Bình Vương quyết định để Lục Kinh Xuyên thay thế Tô Cẩm Thư trở thành thế tử, cũng thay thế Tô Nhược Thủy đã chết, tận hiếu với vương phi.

Chỉ tiếc rằng, sự xuất hiện của Lục Kinh Xuyên không những không khiến vương phi hồi phục, mà vì không nhìn thấy con gái, bà càng phát điên nặng hơn.

Hiện tại, vì tính mạng của chính mình, Tô Nhược Thủy muốn đẩy đoạn cốt truyện này diễn ra sớm hơn.

Nàng muốn ép Lục Kinh Xuyên rời đi.

Nếu là Lục Kinh Xuyên tự mình rời đi, vậy thiên đạo cũng không thể trách nàng, đúng không?

Nhưng nàng không ngờ, Lưu Phi lại nói rằng không tìm được người.

Chẳng lẽ vì chưa đi tới đoạn cốt truyện đó, nên Lưu Phi mới không tìm ra người?

Nhưng nàng không thể chờ thêm nữa.

Tô Nhược Thủy nhíu mày, suy nghĩ suốt ba ngày liền, cuối cùng cũng nghĩ ra một cách khác.

Lục Kinh Xuyên chưa từng gặp qua thương hộ kia.

“Lưu thúc, giúp ta tìm một cặp vợ chồng, đóng giả thương hộ đã bắt cóc đệ đệ ta.”

“Quận chúa làm vậy là…” Lưu Phi không hiểu.

“Ta vẫn luôn cảm thấy bất an.” Tô Nhược Thủy cúi mắt. Khi nàng bày ra tư thế này, liền toát lên vẻ yếu đuối, bối rối, khiến người khác không nhịn được mà sinh lòng tin tưởng.

“Cẩn thận một chút vẫn hơn, ngươi thấy sao?”

Lưu Phi gật đầu: “Quận chúa nói phải, ta sẽ đi chuẩn bị.”



Lưu Phi làm việc rất nhanh, chỉ ba ngày sau đã tìm được người.

Tô Nhược Thủy hẹn gặp mặt tại một quán trà. Nghe nói đây là nơi uống trà tốt nhất khu vực này.

Quán trà có tổng cộng năm tầng, dựa sông. Từ tầng hai trở lên có thiết kế dạng lộ đài, bày bàn ghế, bên cạnh còn có lò đất, rất giống kiểu “quây lò nấu trà” từng thịnh hành trong thời hiện đại gần đây.

Tô Nhược Thủy sợ lạnh, nên không ngồi bên ngoài.

Nàng chọn một gian nhã phòng yên tĩnh.

Nhã phòng này nằm ở tầng một, cũng dựa sông.

Nàng được Lưu Phi đẩy xe lăn vào trong phòng. Cách một lớp rèm trúc, cặp vợ chồng kia đã ngồi sẵn bên trong.

“Là người phương Nam?”

Trước mặt Tô Nhược Thủy là một chiếc bàn gỗ hồng mộc, trên đó đặt trà nước, hơi nước trắng bốc lên cho thấy trà còn rất nóng.

Nàng nâng chén trà, nhấp một ngụm nhỏ.

Người ta thường nói, từ nghèo sang giàu thì dễ, từ giàu về nghèo thì khó.

Tuy chỉ mới đến đây chưa đầy nửa năm, nhưng ăn uống quen đồ ngon rồi, trà nước ở quán này nàng thật sự uống không nổi.

Không chỉ trà, ngay cả chén trà nàng cầm cũng thấy cấn tay, đưa lên môi liền cảm nhận được lớp men thô ráp.

Vì chuyện này cần giữ kín, nên lần này Tô Nhược Thủy chỉ mang theo Lưu Phi. Mà vị này cũng không phải người tinh tế, hoàn toàn không nhận ra chủ tử nhà mình không hài lòng với trà nước.

Bất đắc dĩ, Tô Nhược Thủy đành đặt chén trà xuống.

Hai người đối diện còn chưa nhìn thấy dung mạo của quý nhân, chỉ ngửi được một mùi hương nhàn nhạt thanh khiết, lại thấy dưới rèm trúc lộ ra một góc áo choàng, lông hồ ly trắng tinh không pha tạp sắc khác, cùng đôi giày thêu thấp thoáng hai viên trân châu to như hạt đậu.