Ở phương Nam rất khó mua được món đường tai mèo - một loại đồ ăn của phương Bắc.
Hành động này của Lục Kinh Xuyên dĩ nhiên là để lấy lòng Tô Nhược Thủy.
Nếu là nguyên thân, ắt hẳn sẽ nhớ lại những tháng ngày hạnh phúc của hai chị em họ. Tiếc rằng Tô Nhược Thủy là người phương Nam, không thích ăn thứ này.
“Ma ma chia cho Lưu thúc đi.”
Ở trạm dịch đã hơn một tháng, tin tức về vị thần y kia vẫn chưa dò hỏi được, còn vết thương của Lục Kinh Xuyên thì đã gần như khỏi hẳn.
Quan trọng nhất là, câu trả lời của nam chính kín kẽ không chỗ hở, Tô Nhược Thủy căn bản không tìm được điểm đột phá nào để vạch trần thân phận giả mạo của hắn.
Tháng ba ở phương Nam vẫn còn rét lạnh.
Vương ma ma đặc biệt mua cho Lục Kinh Xuyên mấy bộ quần áo sạch sẽ để thay.
Thiếu niên mặc đồ mới, mang theo gương mặt xinh đẹp ấy, lặng lẽ ngồi trong phòng của Tô Nhược Thủy, trông vô hại đến cực điểm.
“Hôm qua nói đến…” Tô Nhược Thủy vẫn nằm trên giường như thường lệ, hồi tưởng lại đề tài hôm qua với Lục Kinh Xuyên: “Thời thơ ấu của ngươi?”
“Nói đi chứ.” Vương ma ma đã coi Lục Kinh Xuyên như vị tiểu thế tử thất lạc năm xưa, ánh mắt nhìn hắn tràn đầy yêu thương, trìu mến.
“Là một nhà thương hộ ở phương Nam…”
Thiếu niên kể cho nàng rất nhiều, bao gồm cả những chuyện sau khi bị bắt cóc.
Lục Kinh Xuyên cúi đầu nhìn lớp áo bông dày trên người, trên đó thêu loại Tô tú đắt giá: “Nhà thương hộ đó nhiều năm không có con, nghe lời thầy bói nói rằng, đi lên phương Bắc, đến Bắc Bình, gặp đứa trẻ đầu tiên mặc áo bông màu xanh thì đó chính là ‘dẫn tử’ mang vận con cái cho họ.”
“Đúng rồi, đúng rồi! Lúc tiểu thế tử đi lạc đúng là mặc áo bông màu xanh!” Vương ma ma lại rơi nước mắt.
Với những chuyện hoang đường kiểu này, Tô Nhược Thủy không nghi ngờ. Bởi ngay cả ở thời hiện đại nàng từng sống, vẫn có người tin lời thầy bói, chỉ vì muốn có con trai mà chặt sống một cánh tay và một tai của chính con gái ruột, chỉ vì thầy bói nói đứa bé gái ấy chiếm mệnh cung tử tức của con trai nhà họ, phải chặt một tay một tai thì mới đổi được con trai về.
Lục Kinh Xuyên tiếp tục: “Mấy năm đầu khi bị đưa về, cuộc sống của ta còn khá tốt, ăn ngon uống đủ, chỉ là bị giam không cho ra ngoài. Lâu dần, ta cũng mơ hồ quên đi thân thế của mình. Ba năm sau, người vợ của nhà thương hộ mang thai, sinh được một bé trai…”
Nói đến đây, Lục Kinh Xuyên chợt dừng lại.
Từ đó, cơn ác mộng của Tô Cẩm Thư bắt đầu.
Trong nhà, cậu biến thành kẻ vô dụng, từ chỗ ăn ngon mặc đẹp rơi xuống địa vị còn không bằng nô bộc trong nhà thương hộ.
Theo năm tháng lớn lên, cậu dần dần nhớ lại những chuyện thời thơ ấu. Thực ra cậu chưa từng quên, chỉ là trước kia tuổi còn nhỏ, cho rằng đó là tưởng tượng của mình. Mãi đến khi vô tình nghe được cuộc trò chuyện của đôi “cha mẹ” kia, cậu mới hiểu rằng tất cả đều là thật, chứ không phải ảo tưởng.
Cậu thật sự từng có một gia đình hạnh phúc, có cha mẹ ruột, có a tỷ, vẫn đang chờ cậu.
Cuối cùng, cậu trốn thoát.
“Ta nghe họ nói họ không phải cha mẹ ruột của ta, nên ta trộm ngọc bội mang theo, muốn đi tìm cha mẹ thật sự.”
Giọng thiếu niên trầm xuống, nghe thêm vài phần áp lực và đáng thương.
Nhưng Tô Nhược Thủy biết rõ, đó đều là diễn xuất của hắn.