Nhưng thực tế thì sao? Khi rời khỏi ánh đèn sân khấu thì sao?
Nét chữ bay bướm ngẫu hứng đột ngột dừng lại giữa chừng, đường nét ánh vàng kéo dài từ giữa tấm ảnh đến mặt bàn ăn, chói mắt mà rợn người.
Trang Hòa Tây xoay người ngồi xuống, rượu trong ly khẽ va vào thành ly, như đang thôi thúc được đổ vào miệng. Nhưng ngày mai còn có đợt huấn luyện súng ống cường độ cao, nữ chính mà say khướt thì sẽ kéo chậm cả tiến độ của đoàn phim.
Bàn tay phải của cô thả lỏng bên mép bàn, ngón trỏ nhẹ nhàng xoay xoay thân bút, đột nhiên nâng lên rồi buông ra, cây bút ký rơi xuống đất.
“Cạch.”
Ống quần của Trang Hòa Tây bị một vết trầy dài và xấu xí. Cô làm như không thấy, ánh mắt vẫn dừng ở ly rượu. Một lát sau, cô lật tay đổ thẳng. Chất lỏng màu hổ phách lập tức thấm vào quần, làm ướt đầu gối trái.
Khu vực đó trên cơ thể cô luôn xuất hiện những vết thương nhỏ không rõ nguyên do. Không đau, không ngứa, không hề tồn tại một cách rõ ràng.
Nhưng bất kể thế nào, chúng vẫn cứ liên tục xuất hiện.
Như thể là một loại nhắc nhở, về thứ kết cục mà dù cô có cố gắng đến mấy cũng không thể thay đổi, như một lời giễu cợt đầy bất lực.
Rượu cồn thấm vào vết thương, mang đến cảm giác đau rát dữ dội.
Cô vẫn thản nhiên nhìn.
Một giây nào đó, toàn thân cô bỗng run lên, cảm giác đau rát bị rượu thiêu đốt, biến thành một loại kɧoáı ©ảʍ khó diễn tả thành lời.
Vô lý.
Điên loạn.
Nghiện ngập.
…
[Nhật ký của Hà Tự].
Ngày 8 tháng 6 năm 2021, trời nắng.
Mọi thứ đã sẵn sàng, ngày mai sẽ gặp Trang Hòa Tây.
Tôi vẫn hy vọng cô ấy thật sự tồi tệ như chị Rue nói, như vậy tôi mới thấy đỡ áy náy.
Tôi chỉ muốn kiếm tiền từ cô ấy, không hề có ý định thật lòng thay cô ấy gánh chịu hiểm nguy. Ngược lại, khi xảy ra chuyện, có lẽ tôi sẽ không chút do dự bỏ cô ấy lại và bỏ chạy.
Ha ha ha.
Trang Hòa Tây, nếu thiếu đi một người thực sự muốn bảo vệ mình, chắc cô vẫn sẽ sống tốt nhỉ?
Nhìn cô chẳng thiếu gì cả, chưa từng khổ, chưa từng chịu tội, thuận buồm xuôi gió, ông trời luôn phù hộ.
Tôi thì khác. Chẳng ai phù hộ tôi cả, nên tôi phải tự giữ lấy mạng mình.
*
Sáu giờ rưỡi sáng hôm sau, Hà Tự đúng giờ thức dậy, rửa mặt thay đồ. Trước khi xuống nhà, cô cúi đầu nhìn chiếc quần dài thể thao mình đang mặc, lập tức quay lại thay một chiếc ngắn hơn để lộ vết sẹo trên bắp chân, theo cô đó là điểm cộng.
Muốn đến chỗ của Tảm Phàm phải đổi tàu ba lần, tổng cộng mất hai tiếng rưỡi, quả thực rất xa. Trên suốt đường đi, đầu óc Hà Tự có phần trống rỗng, một nửa là vì cảm giác tội lỗi khi làm việc xấu, nửa còn lại là vì hoang mang nếu như chuyện thất bại.
Cô đã tính toán rất kỹ, giờ cô không còn việc ở quán bar. Nếu không thể làm thế thân cho Trang Hòa Tây, thì mỗi ngày phải cùng lúc làm bốn công việc, mới đủ tiền ăn.
Nhưng làm bốn công việc, cô sẽ không còn thời gian nghỉ ngơi. Mạng sống sẽ lâm nguy.
Vì vậy, làm thế thân của Trang Hòa Tây, cô nhất định phải giành lấy. Hơn nữa còn phải làm thật lâu. Ít nhất cho đến khi cô không còn phải lo cơm áo gạo tiền, tuyệt đối không thể bị đào thải.
Hà Tự bước ra từ ga tàu điện ngầm, giậm giậm đôi chân tê cứng vì đứng lâu. Vừa đi về phía khách sạn, cô vừa gọi điện cho Tảm Phàm.
Cô đã để lại số trong tin nhắn riêng.
Gọi xong, Hà Tự siết chặt điện thoại, đứng dưới trời nắng chói chang chờ đợi.
Chưa đầy ba phút sau, một loạt tiếng bước chân gấp gáp vang lên từ phía sau.
Hà Tự quay đầu lại, thấy một cô gái trẻ đang chạy tới: “Cô là "Thứ Tám Của Mèo" đúng không? Diễn viên thế thân mới của chị Hòa Tây? Trời ơi, dáng lưng của cô giống chị ấy y đúc luôn ấy!”
Hà Tự giả vờ ngạc nhiên: “Thật à?”
“Đương nhiên, chỉ là cô thấp hơn chị Hòa Tây một chút.” Tra Oanh giơ tay đo độ cao ngang lông mày Hà Tự, nói: "Cô phải cao tới cỡ chị ấy mới được.”
Hà Tự gật đầu, thầm nghĩ đó là một độ cao nguy hiểm. Chỉ cần ngẩng đầu lên là sẽ đối mặt với ánh mắt của Trang Hòa Tây. Không biết hai tháng luyện tập đối diện có hiệu quả không, chỉ mong đừng bị nhìn thấu ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Mang theo lo lắng ngập lòng, Hà Tự được Tra Oanh dẫn đến một căn phòng làm việc, trong phòng không có ai.
Tra Oanh nói: “Chị Phàm bận xong sẽ qua liền, cô chờ ở đây nhé. Tôi còn việc, không ở lại được.”
Hà Tự: “Vâng, cảm ơn chị đã đưa tôi tới.”
Tra Oanh phẩy tay không để bụng: “Tôi là trợ lý của chị Hòa Tây, nếu cô thật sự được giữ lại, sau này tôi còn phải chăm sóc cô nữa đấy, đừng khách sáo.”
Hà Tự nói: “Không khách sáo đâu, tôi sẽ cùng chị chăm sóc chị Hòa Tây. Tôi rất biết chăm người, không cần ai chăm tôi đâu.”
Tra Oanh bật cười, cảm thấy cô gái này nhìn qua nhỏ hơn mình đến bốn, năm, sáu, bảy tuổi, mà lại thú vị đến thế. Cô thật sự mong Hà Tự sẽ được giữ lại.
Tra Oanh rời đi, văn phòng lập tức trở nên vắng lặng.
Đây là một văn phòng trông rất riêng tư. Trên bàn còn ly cà phê uống dở, ghế có dây buộc tóc của ai đó rơi lại. Hà Tự không được cho phép nên không dám tùy tiện nhìn hay ngồi. Cô lau mồ hôi trên trán, đứng ngay ngắn bên cạnh bàn chờ Tảm Phàm đến.
Tảm Phàm đang xử lý một scandal tình ái của nghệ sĩ khác dưới trướng mình, vụ này rắc rối hơn tưởng tượng, mãi đến một tiếng sau mới dẹp yên được, tâm trạng cực kỳ bực bội, mặt lạnh như tiền bước về phía văn phòng.
Vừa đến cửa, cô đột ngột khựng lại, trong đôi mắt âm trầm lóe lên ánh sáng kinh ngạc.
Trước khi liên hệ với Hà Tự, Tảm Phàm đã lật tung Weibo của cô ra xem rất kỹ. Cô phát hiện Hà Tự thích Trang Hòa Tây một cách đơn thuần và cuồng nhiệt, tài khoản lập đã mười năm, hơn ngàn bài viết, gần như tất cả đều liên quan đến Trang Hòa Tây. Ngoài việc điểm danh, chia sẻ bài, khen ngợi theo đủ kiểu, còn có những bài hét hò không mục đích giữa đêm khuya chỉ để gọi tên “Trang Hòa Tây”, một kiểu trung thành không thể lý giải.