Chương 6

Trong suốt một tuần sau đó, Hà Tự đã tham gia đủ loại nhóm người hâm mộ của Trang Hòa Tây trên khắp các nền tảng, cố gắng lần theo những lời đồn bên lề về diễn viên thế thân của Trang Hòa Tây, tìm hiểu tính cách, sở thích và những điều cô ấy yêu ghét. Đồng thời, cô cũng vắt óc tìm mọi cách thu thập ảnh chụp, chủ đề liên quan đến Trang Hòa Tây để sắp xếp lại thành tập tài liệu. Chỉ trong bảy ngày, cô đã thuộc làu tiểu sử công khai của một người xa lạ như lòng bàn tay.

Một tuần sau, vết thương ở chân Hà Tự đã lành, cô lập tức bắt đầu kế hoạch rèn luyện thể hình có chủ đích, mong tái tạo được những đường nét cơ thể tuyệt đẹp giống Trang Hòa Tây. Những bức ảnh cô thu thập được từ các kênh chính thức, nhóm fan, quảng trường Weibo… trở thành tư liệu đối chiếu quý giá, được dán đầy lên bức tường trắng đối diện giường đơn của cô. Mỗi sáng vừa mở mắt ra là đã thấy ngay.

Nhật ký cuộc sống của Hà Tự dần biến thành sổ tay riêng về Trang Hòa Tây, rồi nhanh chóng trở thành nhật ký tập luyện chật vật của chính cô. Vì đã quá lâu không vận động, cơ thể lẫn tinh thần cô đều phải chịu sự hành hạ dữ dội. Mỗi ngày, cô vừa mong đến giờ tan làm để được đi rèn luyện, lại vừa hy vọng thời gian trôi chậm để được nghỉ thêm một chút. Kết quả là có lần cô nôn mửa bên đường chạy nhựa ven sông, ngã sõng soài dưới xà đơn trong công viên, và ngất lịm trên nền gạch phòng trọ từ sáng cho đến khi trời tối đen như mực.

Rue giật phắt điếu thuốc mà Sin vừa ngậm trong miệng, rít liền hai hơi đầy bực dọc rồi dán mắt nhìn ra cửa: “Đã mười giờ rồi, Hà Tự còn chưa tới? Gọi điện không nghe, nhắn WeChat cũng không trả lời. Không lẽ xảy ra chuyện gì rồi?”

Sin nói: “Đợi thêm mười phút nữa. Vẫn không liên lạc được thì tôi đi với cô tìm.”

Rue đáp: “Tôi không biết Hà Tự ở đâu.”

Sin nhíu mày.

Vậy thì rắc rối rồi.

Đúng lúc cả hai đang loay hoay chưa biết phải làm sao, một mùi thơm dịu nhẹ của đường cháy nhẹ thoảng đến từ phía sau.

Cả hai đồng loạt quay đầu lại.

Hà Tự ôm một túi giấy kraft trong ngực, nửa kéo khẩu trang xuống, nói: “Bánh bông lan trứng kiểu xưa mới ra lò, ăn không?”

Rue chỉ muốn ăn thịt người.

Rue sải mấy bước tới gần, đẩy Hà Tự dựa hẳn vào tường, nghiêm nghị tra hỏi: “Tối nay đi đâu? Tại sao tới trễ?”

Hà Tự rất muốn nói là mình đã ngất xỉu, mê man nguyên một ngày, bây giờ chân đau, ngực căng, cổ họng rát, cả người đều ê ẩm khó chịu. Nhưng đến miệng rồi lại nuốt xuống, cô cong mắt nói dối: “Tới kỳ kinh nguyệt, đau bụng quá.”

Rue lập tức xẹp hết giận, còn ga-lăng giật lấy hai chiếc bánh bông lan nhét hết vào miệng Sin, dịu giọng hỏi Hà Tự: “Còn chịu được không? Nếu cảm thấy không ổn thì về nhà nghỉ đi.”

Hà Tự nói: “Chịu được.”

Rue trợn mắt, cô hoàn toàn không tin nổi lời nói từ một người mặt trắng bệch không có chút huyết sắc nào, nhưng cũng hiểu có những người chỉ vì thiếu một đêm tiền công mà không dám nghỉ ngơi.

Ví dụ như cô ngày xưa, và Sin.

Vì vậy Rue cũng không nói thêm gì, chỉ là suốt đêm hôm đó đều âm thầm để mắt đến Hà Tự.

May mà không xảy ra chuyện gì.

Tan ca về nhà, Hà Tự rửa mặt xong liền bước đến đứng trước bức tường ảnh, đối diện với bức hình “Trang Hòa Tây” ở chính giữa. Trong ảnh: "Trang Hòa Tây” mặc cảnh phục, ánh mắt sắc lạnh có thể nhìn thấu lòng người.

Từ khi tìm được tấm hình này, mỗi ngày Hà Tự đều đứng đối diện như thế để luyện dạn dĩ. Cô rất hiếm khi dốc toàn tâm toàn lực làm một việc, tiếp cận một người như vậy. Trong lòng vừa chột dạ vừa lo sợ, nên phải tự tập làm quen trước, tránh để lộ sơ hở.

Mười phút sau, Hà Tự chớp chớp đôi mắt cay xè, đi rửa mặt rồi đi ngủ.

Ngủ đến nửa đêm mười hai giờ thì dậy ăn uống, tập luyện, rồi đi làm công việc thứ hai.

Cuộc sống cứ thế lặp đi lặp lại từng ngày, nhưng những lời đồn về diễn viên thế thân mới của Trang Hòa Tây vẫn bặt vô âm tín.

Hà Tự có chút thất vọng, nhưng không có cách nào, đành ngậm ngùi chờ đợi.

Chớp mắt đã vào tháng Sáu, trời nóng đến mức mèo cũng chẳng buồn xuống đất.

Sau một hồi tất bật, Hà Tự ghé vào phòng nghỉ, vừa ăn cây kem Rue đưa, vừa lướt qua các nhóm fan lớn.

[Tảm Phàm rốt cuộc có đang làm việc không vậy?]

Tảm Phàm, quản lý của Trang Hòa Tây.

Hà Tự vô tình thấy được câu này liền dừng tay, quyết định ở lại trong nhóm theo dõi động tĩnh.

[Chị Hòa Tây đã bắt đầu huấn luyện vũ khí và thể lực được hai tháng rồi, mà vẫn chỉ có mình chị ấy thôi!]

[Không thể nào, trước giờ để tránh lỗi khi dựng phim, diễn viên thế thân đều phải cùng ăn cùng tập với chị Hòa Tây, cố gắng đảm bảo nhịp độ, cách ra lực, tư thế cầm nắm giống hệt nhau. Lần này đang làm gì vậy? Phim quan trọng như thế cơ mà.]

[Thật đấy, tụi tôi hôm nay đến thăm đoàn làm phim, chỉ thấy mỗi chị Hòa Tây thôi!]

[Không lẽ chưa tìm được thế thân mới à?]

[A a a! Tảm Phàm đang làm gì vậy? Cô ấy định để chị Hòa Tây tự mình hoàn thành hết mấy cảnh hành động nguy hiểm sao?]

[Nguy hiểm quá! Chuyện cũng đã qua mấy tháng rồi, nhưng mỗi lần nhớ lại cảnh thế thân bị hất thẳng vào vách núi là tôi lại rùng mình!]

[Ai mà không vậy! Tôi ngủ mơ còn bị dọa tỉnh dậy đây này!]

[Nghe tôi nói này, mọi người lập tức đi nhắn riêng cho Tảm Phàm và cả studio đi, tạo áp lực cho họ, nếu không thì người tiếp theo bị gãy xương toàn thân có khi chính là chị Hòa Tây đấy!]

[Đúng vậy! Trước khi phim bấm máy, nhất định phải ép Tảm Phàm tìm được thế thân mới cho chị Hòa Tây!]

Tin nhắn trong nhóm bỗng chốc sôi sục máu nóng, tốc độ cập nhật chóng mặt.

Hà Tự không nhìn rõ, chỉ lờ mờ thấy một khung chat màu cam nổi bật lướt qua trước mắt. Là người đã lăn lộn trong nhóm fan suốt hai tháng, cô đã là “lão làng” đầy kinh nghiệm. Vừa cắn một miếng kem ốc quế, cô vừa đưa tay vuốt ngược lại phần tin nhắn đã lướt qua.