Chương 5

“Thế dùng đóng thế làm gì?”

“Vẫn cần chứ, có những cảnh không đến lượt chị ấy diễn, như đóng ánh sáng, đóng bàn tay, đóng bàn chân…”

“À đúng, tôi từng nghe bạn làm nghệ thuật giám sát bảo Trang Hòa Tây chọn diễn viên đóng thế chỉ có một tiêu chí, một người có vóc dáng giống của cô ấy.”

Chân Hà Tự khựng lại nửa nhịp, cô vô thức cúi đầu nhìn cái bóng dưới chân kéo dài trên sàn, vừa cao vừa gầy. Nếu chịu rèn thêm chút cơ bắp, khí chất tốt hơn chút, thì đúng là khá giống Trang Hòa Tây thật.

Năm giờ sáng tan ca, Hà Tự ăn vội vài miếng cơm ở quán ven đường rồi ra trạm xe buýt chờ xe. Điện thoại có tin nhắn báo lương tháng và kèm ba tin trừ tiền. Một cộng ba trừ, nhìn vào số dư mà thấy lạnh gáy.

“Rrrr…”

Điện thoại rung.

Rogue gửi WeChat: [Gần đây bar vắng khách, em suy nghĩ kỹ đi. Hoặc chuyển sang làm PR rượu, hoặc giảm lương.]

Giảm nữa là số dư của cô thành âm mất.

Làm PR rượu…

Hà Tự chỉ cần tưởng tượng cảnh Rue nổi bão cũng thấy rùng mình.

Vậy thì còn cách nào để nuôi nổi cái bụng đây?

Cô trả lời Rogue rằng mình sẽ suy nghĩ cẩn thận, rồi cất điện thoại và dựa vào ghế sau xe buýt lim dim ngủ.

Xe buýt hôm nay xóc kinh khủng, lắc lư khiến Hà Tự ngủ chập chờn. Khi xe chạy ngang qua “Đồng Tử Lộ Chi Đồng” - màn hình LED lớn nhất trung tâm thành phố, cô mơ mơ màng màng hé mắt.

Trên màn hình là trailer phim mới của Trang Hòa Tây, vai người nữ trong xã hội phong kiến bị áp bức mà cô diễn mạnh mẽ, khí phách, ánh mắt như dao. Bản thân cô ta trông thanh lịch, lạnh lùng, đẹp đến mức muốn nghẹt thở.

“Cộp!”

Một cú xóc mạnh, đầu Hà Tự đập vào kính xe buýt cái cốp, lập tức tỉnh hẳn, ánh mắt sáng lên như có tia lửa.

Người ta thường nói muốn giàu phải liều, đánh liều một phen, biết đâu xe đạp hóa thành xe ga.

Cô muốn kiếm tiền của Trang Hòa Tây.

Con 208 đáng ghét kia phải chịu chảy chút máu chứ, một nửa cái mạng thôi mà, cô có.

Một khi đã quyết định, Hà Tự chẳng thèm quan tâm diễn viên đóng thế có yêu cầu gì, tiêu chuẩn gì, quy trình ra sao. Cô lao về phòng trọ trong tâm trạng gấp gáp đến mức bất thường, đóng cửa, kéo rèm, bật đèn sáng trưng.

Cô ngậm hai chiếc đũa ngang miệng, tay cầm một con dao nhỏ.

Bên cạnh là chiếc điện thoại mở sẵn ảnh HD của Trang Hòa Tây.

Hà Tự phóng to ảnh, định vị chính xác vết sẹo trên chân phải của Trang Hòa Tây. Sau khi nhìn vài giây, cô rạch một dao xuống đúng vị trí ấy trên chân của mình.