Chương 29

Đúng thế.

Chỉ là muốn kiếm tiền của cô ấy thôi, ngoài ra không làm gì cả.

Vậy nên không sao, không cần thấy tội lỗi. Cùng lắm thì… cùng lắm thì sau này cố gắng hơn nữa, ngày mai bắt đầu cưỡi ngựa, cố gắng để công sức và cái giá nhận lại xứng đáng.

Cô không cố ý làm tổn thương ai.

Thật đấy.

Hà Tự còn đang chìm trong việc tự thuyết phục bản thân, hoàn toàn không phát hiện Trang Hòa Tây đã nhận ra ánh mắt nhìn trộm, quay đầu nhìn sang. Ánh mắt hai người va nhau giữa không trung, như gió nổi mây cuộn.

Chỉ một giây sau, ánh nhìn của Trang Hòa Tây bỗng lạnh xuống, không chút nể nang thu chân lại, quay người rời đi.

Ánh mắt Hà Tự dừng lại chậm một nhịp, như có phần trì độn, sau cùng lại bất giác nhìn xuống chân trái của đối phương, rồi chợt nhận ra hôm nay chị ấy đi có chút khập khiễng.

Phát hiện đó dần trở nên rõ rệt trong ba ngày huấn luyện cưỡi ngựa kế tiếp.

Hà Tự mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng lại chẳng dám hỏi, chỉ mỗi sáng dậy sớm chuẩn bị bữa sáng cho Trang Hòa Tây, sau đó tự mình bắt xe đến trường đua, rồi cứ bị bỏ mặc ở đó suốt, đến khi thấy Vũ Toàn cứ quẩn quanh bên Trang Hòa Tây, ánh mắt ngày càng căng thẳng.

Cuối tháng Sáu, triển lãm đặc biệt của thương hiệu AURAE.

Với tư cách là một trong những đại diện thương hiệu toàn cầu của AURAE, Trang Hòa Tây xuất hiện ở hậu trường ngay sau bữa trưa cùng đội ngũ trang điểm làm tóc. Trang sức cao cấp, lễ phục dạ hội đều đã được phía thương hiệu cử người mang đến tận nơi. Mọi thứ phối hợp nhịp nhàng, chỉnh chu từng chi tiết, đến cả một sợi tóc của Trang Hòa Tây cũng phải được cố định đúng chỗ.

Hà Tự không giúp được gì, chỉ đứng nép trong góc nhìn Tra Oanh, người nay đã chính thức trở thành quản lý điều hành, tất bật chỉ huy phía trước.

Toàn bộ quá trình kéo dài hơn ba tiếng đồng hồ.

Lúc Trang Hòa Tây ăn vận lộng lẫy bước ra khỏi phòng, gót giày cao dưới làn váy chỉ lóe lên một cái, rất cao, rất mảnh. Hà Tự nhìn bóng lưng đẹp đến mức phi thực của cô, bất giác thấy cô như đang bước đi trên lưỡi dao, nhẹ nhàng đến thế.

Một nhịp tim Hà Tự khẽ lệch, mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn.

“Hà Tự, đứng ngây ra đó làm gì? Mau lại đây!” Tra Oanh lớn tiếng gọi.

Hà Tự giật mình đáp lại, thu hồi ánh nhìn rồi vội vàng đuổi theo.

Chương trình diễn ra rất dày đặc, bốn giờ rưỡi chiều là thảm đỏ và chụp ảnh với truyền thông, sau đó là phỏng vấn độc quyền với các tạp chí thời trang lớn. Nghỉ ngơi ngắn một chút, Trang Hòa Tây sẽ cùng lãnh đạo cấp cao của AURAE tham quan khu triển lãm chủ đề, và cùng hai đại diện khác giới thiệu bộ sưu tập trang sức cổ điển. Cô rực rỡ chói lòa, giữa đám đông ai cũng được chăm chút kỹ lưỡng nhưng cô vẫn nổi bật một cách áp đảo. Đi tới đâu, nơi đó lập tức trở thành tiêu điểm.

So với hình ảnh ấy, Hà Tự chỉ cảm thấy mình như con chuột nhỏ vừa chui từ cống ngầm lên, nhô đầu ra khỏi mặt đất tìm ánh sáng, lúng túng, vụng về, quê mùa chưa từng thấy.

Cô ôm theo vật dụng cá nhân của Trang Hòa Tây, đứng bất động ở cửa phòng nghỉ, không dám bước đi nửa bước. Vì Tra Oanh đã dặn rõ, nếu có tình huống phát sinh, cô phải là người đầu tiên mang theo đồ đạc xuất hiện bên cạnh Trang Hòa Tây.

Buổi tiệc tối, Trang Hòa Tây ngồi bàn chính. Tảm Phàm, Tra Oanh cùng các quản lý nghệ sĩ khác và lãnh đạo AURAE ngồi ở hàng sau. Hà Tự lại tiếp tục đơn độc ở khu hậu cần, mang theo lỉnh kỉnh các túi lớn túi nhỏ.

Trước đó Tra Oanh đã kiểm tra kỹ thực đơn với đội phụ trách ẩm thực, xác nhận không có món nào Trang Hòa Tây kiêng. Phần còn lại là đúng quy trình, dùng bữa, giao lưu, duy trì mối quan hệ cũ, mở rộng quan hệ mới.

Mọi vật dụng dự phòng mà Trang Hòa Tây có thể cần đều đang nằm trong túi của Hà Tự, khiến cô không dám lơ là chút nào. Hầu hết thời gian, cô tập trung cao độ bảo vệ túi xách, đồng thời liên tục rà soát trong đầu từng món đồ ở vị trí nào, thi thoảng đảo mắt nhìn về phía Trang Hòa Tây, cách vài phút lại tranh thủ quan sát một lần, xem cô có cần gì không.

Trang Hòa Tây vẫn không hề liếc nhìn cô. Cô ấy cầm ly rượu, nở nụ cười thản nhiên, ánh đèn pha lê trên trần rót xuống như ánh vàng vỡ vụn, phủ khắp người cô một làn sắc hổ phách mơ hồ. Trong khung cảnh ấy, cô vẫn trắng đến nổi bật.

… Quá trắng.

Hà Tự lập tức đứng dậy, bước lên một bước, đống đồ trong tay cô va vào nhau phát ra tiếng soàn soạt.

Tiếng rất nhỏ.

Theo lý thì không thể vang đến tai Tảm Phàm cách đó một khoảng, vậy mà như có tâm linh tương thông, cô bỗng xoay đầu nhìn Hà Tự.

Lông mày Tảm Phàm khẽ nhíu, cô không biểu cảm gì mà nghiêng đầu nhẹ, ánh mắt cũng theo đó rời khỏi Hà Tự, chuyển hướng sang Trang Hòa Tây, nhưng không nhìn trực diện.

Chỉ là ánh mắt rất sâu.

Hà Tự nghĩ một chút cảm thấy mình hiểu ra ý của Tảm Phàm, bảo cô đi kiểm tra tình hình của Trang Hòa Tây.

Đây là việc cô phải làm, cô không có lý do từ chối, chỉ là không biết Trang Hòa Tây sẽ nghĩ sao.

Với tính cách của Trang Hòa Tây, chắc chắn sẽ không lật mặt ngay tại hiện trường. Nhưng để cô ấy phải miễn cưỡng nén ghê tởm, tỏ ra vui vẻ tiếp chuyện, đưa ra yêu cầu thì lại thật sự làm khó cô ấy quá.

Hà Tự do dự đôi chút, chưa đến mười giây mà sắc mặt Tảm Phàm đã tối sầm hẳn, lộ rõ ý cảnh cáo. Hà Tự chỉ đành vội vàng điều chỉnh tinh thần, đúng lúc nhìn thấy một giọt mồ hôi trượt xuống từ sau tai Trang Hòa Tây, lăn dài vào cổ.

Vệt nước ấy mang theo ánh sáng, vừa có thể tôn lên vẻ đẹp của cô, nhưng cũng làm giảm khí chất của cô, dẫn đến những ánh nhìn không nên có.

Dơ bẩn, ô uế, ánh nhìn đến từ đàn ông.