Chương 28

Vũ Toàn tuôn như trút nước, vừa khóc vừa xì mũi, kể hết mọi oan ức của mình.

Hà Tự nhai đùi gà, nghĩ ngợi một lúc, chửi: “Đồ không ra gì.”

Vũ Toàn: “Quá không ra gì!”

Hà Tự: “Vô liêm sỉ.”

Vũ Toàn gào lên khóc to, Hà Tự ngồi bên cạnh đưa khăn giấy.

Khóc gần một tiếng đồng hồ, tâm trạng Vũ Toàn nhẹ nhõm đi nhiều, còn chủ động đề nghị đưa Hà Tự về nhà.

Hà Tự tiết kiệm được một khoản kha khá, còn gì bằng, liền lên xe cô.

Trên đường đi, hai người còn mắng thêm mấy câu “đồ không ra gì”, càng mắng càng thấy hợp cạ.

Hôm sau gặp lại, Hà Tự lập tức trở thành “người thân trúng tiếng sét ái tình” của Vũ Toàn, làm gì cũng kéo cô theo. Vũ Toàn nghĩ mình đang cố gắng đối xử tốt với bạn bè trong khả năng có thể, mà không hề hay biết, Trang Hòa Tây người đã âm thầm xét đoán Hà Tự lại chỉ thấy cô ta thủ đoạn cao tay, từng bước leo lên từng nấc.

Giống như bây giờ, sự bênh vực của Vũ Toàn, trong mắt Trang Hòa Tây, chẳng khác gì một trò hề lớn.

.

Trang Hòa Tây lạnh giọng: “Vũ Toàn, dùng chút đầu óc đi.”

Vũ Toàn mấp máy môi, giọng yếu ớt: “Có thể chỉ là trùng hợp thôi…”

Trang Hòa Tây nói với giọng giễu cợt đến cực điểm: “Em gọi giống hệt là trùng hợp à? Vậy thì tôi với cô ta chắc là có duyên mười kiếp rồi.”

Vũ Toàn nghẹn họng, cố cãi yếu ớt: “Chị, chị có từng nghĩ… có thể là do chị quá nhạy cảm với chuyện này không?”

Câu nói ấy giống như một con dao cùn, từ từ đâm thẳng vào chỗ yếu mềm nhất trong lòng Trang Hòa Tây.

Sắc mặt cô lập tức thay đổi, cười lạnh vì giận: “Vậy thì em hỏi cô ta xem có phải trùng hợp không, hỏi cho rõ ràng vào!”

Trang Hòa Tây xoay người lên ngựa.

Vũ Toàn vội nắm lấy dây cương: “Chị, chị không thể cưỡi tiếp được đâu, chân của chị…”

Trang Hòa Tây nói: “Yên tâm, mức này chưa đủ để chết, nhưng có người mong tôi chết sớm thì lại là chuyện khác rồi.”

Ánh mắt lạnh như băng của cô lướt qua người Hà Tự, rồi giật phắt dây cương.

Tiếng vó ngựa xa dần.

Trong đầu Vũ Toàn rối như tơ vò, đứng lặng một lúc lâu, rồi cúi người đỡ Hà Tự dậy, giọng đầy trách móc: “Sao cô lại làm vậy?”

“Cô không biết vết sẹo đó với chị tôi có bao nhiêu đau đớn sao?”

“Đôi khi tôi còn nghĩ, nếu chị ấy không sống sót, có khi còn bớt đau khổ hơn.”

RẦM…

Một tiếng động lớn vang lên bên tai Hà Tự. Cô bỗng thấy tim mình hỗn loạn, hoảng hốt túm lấy tay Vũ Toàn, định hỏi câu vừa rồi là có ý gì.

Vũ Toàn hất tay cô ra, tránh nhìn vào mắt cô: “Hà Tự, tôi không muốn làm bạn với cô nữa. Mình coi như không quen biết, sau này đừng nói chuyện nữa.”

Hà Tự lắp bắp: “Chị Toàn…”

Vũ Toàn ngắt lời: “Đêm đó cô đúng là giúp tôi thật, nhưng chị tôi giúp tôi nhiều hơn. Nếu không có chị ấy trong năm năm qua, tôi đã sớm bỏ cuộc rồi, hoặc không chịu nổi những đau đớn, tích lũy trong quá trình trưởng thành mà sa ngã. So với việc mới quen em, tôi vẫn thích chị tôi hơn một chút, nên nhất định phải đứng về phía chị ấy. Xin lỗi.”

Dứt lời, Vũ Toàn dứt khoát quay người bỏ đi.

Đi được nửa đường, cô bất chợt quay lại hỏi: “Hà Tự, vết sẹo đó là cô cố ý làm sao?”

Hà Tự cảm thấy máu dồn lên tận tai, từng chữ của Vũ Toàn như kim châm thẳng vào xương sống. Đôi mắt đỏ bừng của cô ứ đầy nước, như bông gòn ướt bị nhét nghẹn vào cổ họng.

Vũ Toàn nói: “Là vậy à? Thế thì cô thật quá đáng, cô định khiến một người khó khăn lắm mới sống sót lần nữa bị dồn đến cái chết sao?”

Lần này, Vũ Toàn thật sự bỏ đi.

Hà Tự như cọng cỏ dại mắc kẹt nơi mép vực, bị gió lớn liên tục thổi ngã, lại không cuốn bay đi, cũng không rơi xuống đáy. Trong cơn hoảng loạn ấy, tay chân cô chới với cả ngày, không ai ngó ngàng.

Cô tự gọi xe về một mình.

Giờ mới chỉ tám giờ tối, lên lầu thì quá sớm. Hà Tự không biết phải đối mặt thế nào với việc sống cùng một mái nhà với Trang Hòa Tây. Cô vẫn còn đang nghĩ tới câu hỏi cuối cùng của Vũ Toàn, trong lòng trào lên một nỗi hoảng sợ mơ hồ. Việc bản thân là người thay thế nhưng ngay cả ngựa cũng không dám cưỡi khiến cô không ngừng cảm thấy xấu hổ.

Không biết đã đi lang thang bao lâu, xung quanh dần dần trở nên yên tĩnh tuyệt đối.

Hà Tự lê bước chậm chạp, cứng đờ, vừa rẽ qua lối nhỏ thì nhìn thấy có người đang đứng dưới ánh đèn vàng cam trong sân. Người đó rất cao, chân dài, eo nhỏ, tóc dài xoăn xõa xuống vai, một tay đút túi, mắt cụp xuống.

Dưới chân phải của cô, một con mèo con đang ngồi liếʍ móng vuốt.

Đôi tai mềm mại của nó giống như nụ hoa mộc lan rơi bên vệ đường.

Một cảnh tượng vừa tương phản lại vừa hài hòa.

Nếu khoảnh khắc ấy được chụp lại và đăng lên mạng, có lẽ sẽ có hàng ngàn người muốn biến thành con mèo kia, được ngồi dưới chân Trang Hòa Tây. Dù cho sẽ bị cô hất nhẹ đầu mũi chân, nói: “Giảm cân đi, nặng chết rồi.”

Hà Tự ngơ ngẩn nhìn cảnh tượng ấy, trong đầu bỗng hiện lên hình ảnh trong sân huấn luyện, sự khách sáo của Trang Hòa Tây với nhân viên, sự ân cần chăm sóc khi Vũ Toàn xuất hiện… tất cả hỗn loạn, chỉ có một mạch suy nghĩ mơ hồ nổi lên, dần trở nên rõ ràng, biến thành một ảo giác gần như chân thật: Chị Rue nói cái người ép chị Vice quỳ phục phục hầu hạ, uống rượu đến mức xuất huyết dạ dày trong phòng 208, có vẻ không phải là người trước mắt này, kẻ đang dịu dàng nhìn mèo.

Tạo hình nhân vật chẳng phải chỉ dựng lên trước mặt người khác thôi sao?

Sau lưng, tất cả đều là thật.

Phải không?

Hai tay Hà Tự buông bên người siết chặt thành nắm đấm, nỗi hoang mang dồn ép trong ngực tăng lên gấp bội.

Lần đầu tiên trong đời, cô mới ra sức tiếp cận một người như vậy, lừa dối người ta, muốn moi tiền người ta.