Mà môn này, cô hoàn toàn không biết gì cả.
Cô sợ ngựa đến mức hồn phi phách tán.
Hà Tự vô thức lùi lại, rồi va trúng Vũ Toàn đang chạy từ phía sau lên.
Vũ Toàn vì say rượu nên quên mất chuyện tối qua bị Hà Tự bỏ rơi, tay nhấc lên đã thân mật khoác vai cô, cười đùa: “Chưa bắt đầu huấn luyện mà cô đã đi tắm rồi à? Nhìn xem đầu đổ đầy mồ hôi thế kia.”
Hàm răng Hà Tự va lập cập trong miệng, cơ thể cứng ngắc, hoàn toàn quên mất lời cảnh cáo của Trang Hòa Tây đêm qua, không được tiếp cận Vũ Toàn, nên chẳng tránh đi.
Vũ Toàn lập tức phát hiện cô có gì đó không ổn, lo lắng hỏi: “Hà Tự, cô sao vậy?”
Hà Tự cười mà như mếu, khóe môi còn chưa cong lên thì mắt đã đỏ hoe.
“Hà Tự?”
“Tôi không sao, chỉ là tôi rất sợ ngựa.”
“Hồi nhỏ, tôi tận mắt thấy bạn học bị ngựa giẫm chết.”
“Trời ơi!”
“Đến giờ tôi vẫn thường mơ thấy móng ngựa giẫm thẳng vào mặt mình.”
“Trong mơ, hộp sọ tôi bị giẫm vỡ nát, não chảy đầy đất…”
Cảnh tượng đó thật sự quá kinh hoàng.
Chỉ mới tưởng tượng thôi mà toàn thân Vũ Toàn đã nổi da gà.
“Được rồi, được rồi, đừng nghĩ nữa!”
“Chị Hòa Tây cưỡi ngựa chuyên nghiệp lắm, mấy phần này đâu cần dùng người thay. Tôi sẽ nói với chị ấy ngay bây giờ là cô không học nữa, không học nữa đâu!”
“Chị ấy vốn không thích dùng người thay, chỉ là có lúc bất đắc dĩ mới phải dùng thôi.”
“Cô đừng lo mình không làm được.”
“Hà Tự?”
Hà Tự đáp lại một cách vô hồn: “Không sao… không sao… cắn răng chịu chút là qua thôi… không sao mà…” Ánh mắt cô lúc rõ lúc mờ, chăm chú nhìn về khu huấn luyện cưỡi ngựa phía trước.
Vũ Toàn nhìn theo ánh mắt đó, chân mày lập tức nhíu chặt.
Hôm nay Trang Hòa Tây cưỡi quá gắt, một hai vòng thì còn được, lâu hơn nữa là chân chị ấy không chịu nổi mất!
Vũ Toàn lập tức không để tâm đến Hà Tự nữa, sắc mặt nghiêm trọng, buông cô ra rồi chạy về phía khu huấn luyện.
“Chị! Mau dừng lại!”
“Chị!”
Bên tai Trang Hòa Tây chỉ còn tiếng gió và tiếng vó ngựa, hoàn toàn không nghe thấy gì khác. Cô nắm dây cương bằng một tay, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao. Khi sắp đến rào cản, cô hơi nghiêng người về phía trước, phối hợp nhịp với sức bật của ngựa, khẽ nhấc người lên, cùng nó bay vọt qua không trung rực nắng.
Ngựa đáp đất, vó giẫm tung một mảng bụi cát.
Rõ ràng khoảng cách giữa họ rất xa, vậy mà Hà Tự lại cảm giác như bị cát bụi làm mù mắt, tầm nhìn hóa thành một màn tuyết trắng xóa, tai cũng ù đi không dứt.
Đúng lúc đó, một âm thanh vó ngựa đột ngột xé toạc màng nhĩ, Hà Tự hoảng hốt lùi lại một bước, loạng choạng ngã xuống đất.
Trang Hòa Tây tung người xuống ngựa, bộ đồ cưỡi ngựa màu đen gọn gàng, đôi bốt da sáng bóng, mũ bảo hiểm kẹp dưới cánh tay. Cô cúi người đứng trước mặt Hà Tự, dây chuyền ở xương quai xanh theo trọng lực rơi xuống, đột nhiên tuột khỏi cổ áo, khi đung đưa tới trước, đầu mυ"ŧ sượt qua trán Hà Tự, nơi vẫn còn in vết móng tay mờ mờ.
“Sao thế, không dám cưỡi ngựa à?” Trang Hòa Tây nhìn gương mặt tái nhợt của cô, lạnh lùng hỏi.
Hà Tự há miệng mà không phát ra tiếng, đầu óc rối loạn như mớ bòng bong.
Trang Hòa Tây rõ ràng đang đứng dưới nắng, vậy mà ánh mắt lẫn nụ cười lại lạnh lẽo vô tình: “Không phải nói sẽ bảo vệ tôi sao? Ngựa còn không dám cưỡi, bảo vệ gì chứ?”
Lời này của Trang Hòa Tây kéo Hà Tự về lại một chút ý thức, cô định giải thích thì đã bị cắt lời: “Không làm được thì cút sớm đi.”
Vũ Toàn vừa đuổi tới nơi thì nghe được câu này, cô tròn mắt nhìn Trang Hòa Tây, như thể không nhận ra người đang đứng trước mặt. Rồi lại nhìn Hà Tự ngã sóng soài dưới đất, sắc mặt vẫn trắng bệch như tờ giấy.
Vũ Toàn nghiến răng đầy bực bội, bước lên chất vấn gay gắt: “Chị làm gì vậy hả!”
Giọng điệu của Vũ Toàn không tốt chút nào, đầy trách móc.
Vì một kẻ mới quen, không rõ là người hay quỷ, mà trách mắng cô ư?
Mà cô thì sao, sẵn sàng để bản thân bị kéo vào chủ đề nóng để đến buổi concert của người đó, đang ra sức dọn dẹp vụ bê bối ngủ với fan giúp người đó, hôm qua còn lo cô ấy đơn thuần, lại bị chính kẻ đang nằm dưới đất này gài bẫy, giả vờ làm mất sợi dây chuyền.
Cô tính toán cho người đó từng ly từng tí, còn người đó thì sao? Vì một thứ như vậy mà trách mắng cô?
Tốt thôi.
Thật tốt lắm.
Cô không trách Vũ Toàn không phân biệt tốt xấu, giờ thì càng tin rằng có người giỏi đóng kịch đến mức khiến người khác tin sái cổ.
Trang Hòa Tây đứng thẳng dậy, im lặng một lúc rồi cười lạnh: “Tôi làm gì? Sao em không hỏi cô ta định làm gì khi dám mang trên người vết sẹo giống y như tôi?”
Vũ Toàn sững sờ: “Sẹo gì cơ?”
Hà Tự theo phản xạ co chân lại.
Vũ Toàn nhìn thấy động tác đó, trong đầu như có tiếng sấm vang lên, mắt trợn to nhìn Hà Tự.
Cô đã từng muốn tin Hà Tự.
Ngay từ lần gặp đầu tiên ở cửa ga tàu điện ngầm, cô đã cảm thấy người này không phải kẻ xấu.
.
Hôm đó lỡ chuyến tàu, Hà Tự ngồi bên mép đường ngay cửa ga, đột nhiên có người xuất hiện, ôm trong lòng một phần gà rán siêu to cùng hai ly coca lạnh, trong đó một ly dí thẳng vào mặt cô, nói: “Tâm trạng tôi tệ lắm, cứ muốn khóc mãi. Cô có thể an ủi tôi chút không? Tôi mời cô ăn cánh gà.”
Người đó chính là Vũ Toàn, đang tuyệt vọng vì bị mối tình đầu đâm sau lưng, tương lai mờ mịt.
Hà Tự không quen biết cô, lặng lẽ nhìn vài giây rồi chớp chớp mắt hỏi: “Có bỏ thuốc không đấy?”
Vũ Toàn cầm ngay cái đùi gà lên cắn một miếng để chứng minh trong sạch.
Hà Tự bắt đầu thèm, do dự nói: “Tôi cũng thích ăn đùi gà, nhiều thịt.”
Vũ Toàn: “Cho, cho hết cô đó.”
Hà Tự chọn một cái nhỏ hơn, cắn một miếng, rồi bảo: “Cô kể xem có chuyện gì, tôi nghe đây.”