Nhưng giờ nghĩ lại… Có khi nguyên nhân thật sự lại khác?
Ánh mắt Hà Tự dừng lại một lúc, rồi tiếp tục lật từng trang sổ.
Đến tận cuối, tiếng trong phòng đối diện mới dần dần im bặt.
Lúc này, đêm mới thật sự chìm sâu và cũng sắp sáng rồi.
Hà Tự tắt đèn pin, ngồi nhìn cửa một lúc, sau đó mới lên giường đi ngủ.
Chưa ngủ được bao lâu, đồng hồ báo thức đã kêu.
Hà Tự với tay tắt báo thức, mặt úp lên gối nằm thêm vài giây trong cơn choáng váng, rồi gắng gượng ngồi dậy đi rửa mặt.
Cô chuẩn bị rất nhanh, trước sau chưa đến mười phút đã ra khỏi phòng.
Cửa phòng đối diện mở toang, không thấy bóng dáng Trang Hòa Tây đâu.
Hà Tự lập tức đoán ra, cô ấy đang ở phòng gym.
Vì ngay trang đầu tiên trong sổ của Tra Oanh đã viết rõ lịch sinh hoạt thường ngày của cô ấy:
Sáu giờ sáng dậy, tập gym một tiếng, sau đó tắm rửa thay đồ một tiếng, nghỉ ngơi nửa tiếng, ăn sáng nửa tiếng, chín giờ ra cửa đúng giờ bắt đầu công việc trong ngày.
Dù có lịch hay không, bốn mục này cũng tuyệt đối không thay đổi.
Trang Hòa Tây thành công hơn phần lớn mọi người, và cũng tự giác hơn họ rất nhiều.
Hà Tự không biết phòng gym ở đâu, đành nhẹ nhàng đi vào phòng của Trang Hòa Tây, giúp cô ấy dọn giường.
Vì sổ ghi rõ ga trải giường của cô ấy phải thay mới mỗi ngày.
Vừa bước vào, đập vào mắt cô là bộ ga gối bị vứt lăn lóc trên sàn như rác, nhìn màu sắc thì đúng là bộ cô đã nằm đêm qua.
Trang Hòa Tây đối với nó, cũng như đối với cô, coi như rác rưởi.
Đồ tốt như vậy, vứt đi thì uổng quá…
Hà Tự ngồi xổm trên đất nghĩ ngợi, rồi gom bộ ga gối lại ôm về phòng mình, định lúc rảnh thì giặt, vẫn dùng được lâu dài.
Nửa phút sau, cô quay lại phòng Trang Hòa Tây, lật chăn lên tháo vỏ chăn.
Tấm drap trải giường bên dưới hơi nhăn, nhất là khu vực gần gối, có rất nhiều vết gấp rõ rệt.
Lúc Hà Tự cầm gối lên, tay vô tình sượt qua khu vực đó.
Rồi lại quay lại.
Cô đưa tay áp lên so thử một chút.
… Nếp nhăn này giống như là bị bàn tay người bóp ra, phải dùng rất nhiều sức, giữ rất lâu mới có thể tạo thành vết sâu đến vậy.
Hà Tự bất giác tưởng tượng ra khung cảnh ấy.
Còn chưa mường tượng rõ ràng thì bên ngoài bỗng vang lên một tiếng động lớn, như có vật nặng rơi xuống đất.
Hà Tự giật mình hoàn hồn, vội vàng tăng tốc, tháo hết chăn ga trải giường bỏ vào máy giặt, lại thay bộ mới, sau đó mới ra ngoài nấu cơm, trong ghi chú của Tra Oanh có nói, trước đây Trang Hòa Tây thường xuyên uống rượu, lại bận rộn công việc, ăn uống không điều độ trong thời gian dài nên dạ dày rất yếu, nấu ăn phải chọn món thanh đạm, dễ tiêu.
Hà Tự mở tủ lạnh nhìn một lượt, rồi nhanh nhẹn bắt tay vào làm.
Trang Hòa Tây thay đồ xong bước ra vào lúc tám giờ, trong phòng khách chẳng có ai. Nếu không phải trên bàn ăn có thêm vài cái bát đĩa, thì gần như cô đã quên mất chuyện có người “đột nhập” thành công vào nhà mình.
Trang Hòa Tây xỏ dây buộc tóc vào cổ tay, đi đến gần bàn ăn. Hôm nay cô mặc chiếc quần dài gần chạm đất, màu trắng tinh, thắt lưng bản to màu nâu cổ điển ôm lấy vòng eo, phối với chiếc sơ mi xanh lam ánh bóng, hàng nút chỉ cài đến một nửa. Sợi dây chuyền xương quai xanh màu bạc, loại hai tầng, một dài một ngắn, được chỉnh thành hình chữ Y, đầu dưới vừa khéo ẩn vào nút cuối cùng.
Trang Hòa Tây cụp mi mắt, lạnh lùng nhìn món ăn trên bàn. Tuy chưa ăn thử, nhưng có vẻ khá hợp khẩu vị, bày biện cũng đẹp mắt. Cô không nói gì, xoay người rời đi.
Tờ giấy ghi chú Hà Tự để lại vẫn phẳng phiu nằm bên cạnh bình hoa.
"Chị Hòa Tây, em đang chờ chị dưới lầu, đúng chín giờ chúng ta xuất phát nhé."
Trang Hòa Tây chống tay lên mặt quầy bar sáng bóng như gương, dáng vẻ lười biếng thong thả.
Máy pha cà phê trên quầy đang hoạt động.
Điện thoại của Trang Hòa Tây mở loa ngoài, giọng của Tra Oanh liên tục vang lên từ đó.
“Chị Hòa Tây, thật sự xin lỗi, chuyện để Hà Tự thay em, chị Phàm không cho nói trước, em cũng không còn cách nào…”
“Hà Tự rất lanh lợi, thật đấy, nhất định sẽ sắp xếp cuộc sống của chị thật chu đáo.”
“Nếu chị thật sự không muốn đổi người, em sẽ bàn với chị Phàm, ôm đồm cả hai bên cũng được.”
“Chị Hòa Tây?”
Không nghe được tiếng đáp, lòng Tra Oanh bắt đầu thấp thỏm không yên: “Chị giận rồi sao?”
Trang Hòa Tây nhấp một ngụm cà phê, mấy giây sau cuối cùng cũng lên tiếng: “Hôm nay có lịch gì?”
Chủ đề thay đổi quá đột ngột.
Tra Oanh ngẩn ra một lúc mới đáp: “Huấn luyện cưỡi ngựa, tại trường đua cạnh khu phim trường.”
Trang Hòa Tây nói: “Báo cho tài xế, hai mươi phút nữa đợi tôi ở gara.”
“Dạ, em báo ngay, còn bên Hà Tự thì…”
“Tôi không muốn ngồi chung xe với cô ta.”
“…”
Lúc Trang Hòa Tây xuất phát từ gara, Hà Tự đã đứng dưới lầu phơi nắng hơn một tiếng, mặt đỏ bừng, trán lấm tấm mồ hôi. Nhận được điện thoại của Tra Oanh, Hà Tự vứt chiếc lá dùng để che nắng vào thùng rác, hỏi: “Chi phí bắt taxi em có thể xin hoàn lại không?”
Tra Oanh đáp: “Tất nhiên rồi, khi tôi còn làm trợ lý cho Hòa Tây, mỗi tháng đều có năm vạn tiền dự phòng cơ bản để chi cho những khoản sinh hoạt thường ngày. Bây giờ em chăm sóc chị ấy, số tiền đó do em toàn quyền sử dụng. Tôi cúp máy xong sẽ chuyển khoản cho em. Em mua gì hay đi đâu, cứ giữ lại hóa đơn, đến cuối tháng giao cho tôi thanh toán một thể.”
Nghe đến đó, Hà Tự mới nhẹ nhõm thở phào: “Cảm ơn chị Tra Oanh.”
Tra Oanh nói: “Đừng khách sáo nữa, mau đi gọi xe đi, chị Hòa Tây đã xuất phát rồi. Em là người thay thế, nhất định không được đến trễ hơn chị ấy.”
Thật là một nhiệm vụ gian nan.
Hà Tự chỉ đành cắm đầu chạy hết tốc lực, liên tục canh giờ. Khi đến nơi, vừa nghe thấy tiếng ngựa hí, sắc đỏ vội vã trên mặt cô lập tức biến mất, mãi đến lúc đó cô mới phản ứng kịp: Hôm nay huấn luyện là cưỡi ngựa.