Đây không phải chuyện nhạy cảm bắt buộc phải báo cho quản lý biết, nên chẳng ai nói.
Giờ đây, dường như lại trở thành cọng rơm cuối cùng, hoàn toàn đè sập mối quan hệ vốn đã mong manh giữa Trang Hòa Tây và Hà Tự.
Da đầu Hà Tự đau nhói, muốn giải thích, nhưng cũng hiểu rõ, lúc này mà đổ trách nhiệm lên Tảm Phàm thì chỉ càng đổ thêm dầu vào lửa. Cô chỉ có thể cố gắng thuận theo lực của Trang Hòa Tây, nhỏ giọng xin lỗi: “Xin lỗi chị Hòa Tây, em đi nhầm phòng.”
Ánh mắt Trang Hòa Tây sắc như dao: “Đi nhầm? Cô thông minh đến mức Trương Lệnh vừa gặp đã hận không thể ôm cô mang đi, cô mà đi nhầm sao? Đi nhầm mấy bước? Đến làm thế thân cho tôi là bước đi nhầm đầu tiên của cô à?”
Được rồi.
Sự chán ghét ngày đầu gặp chưa nói ra, rốt cuộc cũng bị bày lên mặt bàn.
Hà Tự chịu đựng ánh đèn chiếu thẳng làm cay xè mắt, nói: “Không phải, không phải đi nhầm. Em đến làm thế thân cho chị là vì thích chị, rất thích chị. Từ nhỏ em đã thích chị, coi chị là tấm gương. Bây giờ em lớn rồi, muốn bảo vệ chị, nên mới tới.”
Trước đây, mỗi khi Hà Tự dùng đôi mắt chân thành không gì sánh được ấy nhìn thẳng vào ai đó để nói chuyện, chưa từng bị đánh giá là có ý đồ xấu, dù cho có nói dối.
Tiếc là hôm nay cô đối diện với Trang Hòa Tây, người ngay từ cái nhìn đầu tiên đã chán ghét cô đến cực điểm.
Trang Hòa Tây rút tay còn lại khỏi túi, kẹp hàm dưới của Hà Tự bằng hổ khẩu, đột ngột dùng lực nâng khuôn mặt cô lên cao hơn, hoàn toàn phơi bày dưới ánh đèn.
“Thích tôi?”
“Cô quen tôi sao? Hiểu tôi sao? Hay biết quá khứ của tôi?”
“Vậy mà cô thích tôi?”
“Cô thích tôi đến mức nào?”
“Tôi chỉ cần mở miệng, cô sẽ giống như hôm nay, tắm rửa sạch sẽ, tự dâng mình lên giường tôi?”
Câu cuối cùng vừa dứt, lực ở hổ khẩu siết chặt.
Hà Tự đau đớn nghiến răng, tầm nhìn bị nước mắt sinh lý làm nhòe đi. Nhìn người trước mắt, đầu óc cô rối loạn, cô nghĩ:
Có thể lắm.
Có thể sẽ như vậy.
Chỉ cần Trang Hòa Tây đưa tiền.
Cũng không cần nhiều, giống như đưa cho chị Vice là được.
Cô sẽ lên giường với chị ấy.
Bao nhiêu lần cũng được, đau đớn đến đâu cũng được.
Chỉ cần có tiền.
Cô hình như thật sự rất đáng ghét.
Không biết từ lúc nào, cô đã biến thành cái dạng tầm thường chỉ muốn chui vào lỗ tiền này.
Bảo sao Trang Hòa Tây lại nói “đây chính là mục đích của cô”, lại ghê tởm cô đến thế.
Giờ thì hiểu nguyên nhân rồi.
Vẻ mặt của cô lúc này đúng là xấu xí đến mức khiến người ta buồn nôn.
Nhưng biết làm sao được đây.
Nợ nần thì sớm muộn cũng phải trả.
Không có tiền thì phải nghĩ cách kiếm.
Kiếm tiền thì làm gì có cao sang.
Có cũng chẳng đến lượt cô.
Hà Tự cố gắng tập trung ánh nhìn lên mặt Trang Hòa Tây, tay run rẩy nắm lấy cổ tay cô ấy: “Chị Hòa Tây… Em… thật sự rất thích chị… không… không hề nói dối.”
“Thật sao?” Trang Hòa Tây nghiêng mặt cười nhạt: "Tiếc là, tôi rất kén chọn.”
“Tôi không phải loại người thấy trái tim ai là lập tức lôi lên giường.”
Lời vừa dứt, Trang Hòa Tây hất mạnh, quăng Hà Tự lên giường, giọng lạnh như băng: “Hà Tự, khuyên cô một câu, thấy đủ thì dừng, đừng ăn trong bát lại nhìn trong nồi, cái gì cũng muốn. Nhất là Vũ Toàn. Nếu tôi còn thấy cô lượn lờ quanh cô ấy, tôi sẽ cho cô biết thế nào là có gan đến mà không có cửa để đi.”
Hà Tự nằm sấp trên giường, muốn ho, cổ họng ngứa ngáy như bị hàng ngàn bàn tay cào cấu, l*иg ngực tức đến phát nổ.
Nghe tiếng Trang Hòa Tây lạnh lùng quát “Cút”, cô chỉ có thể cắn răng nhịn hết những khó chịu, lảo đảo lật chăn xuống giường, chật vật trốn vào phòng ngủ bên phải.
Gần như ngay khi cô vừa đứng vững, vali hành lý đã bị đá vào, quần áo văng tứ tung.
Sau đó là tiếng “rầm” đầy dứt khoát, cửa đối diện bị đóng sầm lại.
Ánh đèn cũng theo cánh cửa biến mất, Hà Tự đứng trong bóng tối lảo đảo một chút, rồi chầm chậm men theo mép giường ngồi xuống, lấy tay che mắt, không phát ra một tiếng động nào.
Đến cả lúc ngủ, Hà Tự cũng cảm giác có người túm tóc mình, bóp cổ mình, ngủ mãi mà chẳng yên.
Khoảng hai giờ sáng, một giọng nữ nghẹn ngào bị đè nén lọt qua khe cửa hẹp đối diện, truyền tới.
Hà Tự rùng mình tỉnh dậy, theo phản xạ muốn chạy qua xem.
Nhưng lại nhớ lời dặn của Tảm Phàm, nhớ cơn giận vừa rồi của Trang Hòa Tây.
Hà Tự lại nằm xuống, không nhúc nhích, lắng nghe tiếng đó.
Giống hệt như âm thanh cô từng nghe ở bên ngoài phòng nghỉ.
Chỉ là bây giờ đang đêm khuya vắng lặng, không có tạp âm, cộng thêm cửa phòng cô còn mở, nên âm thanh không bị ngăn cản, càng chân thực hơn.
Không đúng…
Trong phòng Trang Hòa Tây không hề có ai vào.
Cô ấy đang làm chuyện đó với ai?
Hơn nữa tiếng của cô ấy cũng không giống như tiếng rên thoải mái đau đớn khi đạt cao trào.
Chỉ có đau đớn.
Rất đau đớn.
Hà Tự quay đầu nhìn về phía cửa.
Âm thanh kia vẫn tiếp tục.
Một phút, hai phút, mười phút, hai mươi phút…
Hà Tự dựa lưng vào mép giường, ngồi bệt xuống sàn.
Trên đùi là cuốn sổ ghi chép mà Tra Oanh để lại trong ngăn tủ đầu giường.
Là để cho cô, bên trong ghi chép chi tiết thói quen sinh hoạt, sở thích và điều kỵ của Trang Hòa Tây.
Cô bật đèn pin điện thoại, tỉ mỉ soi từng dòng, phát hiện ra “Trang Hòa Tây trong sổ ghi chép của Tra Oanh” và “Trang Hòa Tây trong mắt fan” không giống nhau chút nào.
Ví dụ như, sổ viết cô ấy thường xuyên tinh thần không tốt, fan lại thấy lúc nào cô cũng rạng rỡ.
Sổ viết cô ấy từng nghiện rượu như mạng sống, fan thấy cô ấy uống sâm panh rất chừng mực.
Sổ viết cô ấy hay bị ốm, bị sốt, mà trong mắt fan…
Hình như cũng thường xuyên thấy cô ấy mặt mũi tái nhợt.
Fan vẫn luôn cho là do lịch trình công việc dày đặc mà studio sắp xếp cho cô ấy, từng nhiều lần tranh cãi trong phần bình luận.