Áo gile chẳng có mấy cái cúc, đến khi cởi hết, bàn tay trái của Trang Hòa Tây vừa vặn chạm lên công tắc đèn trong phòng ngủ.
Tay phải vẫn tiếp tục cởi cúc áo sơ mi.
Cùng với một tiếng “tách” rất khẽ, ánh sáng trắng ấm dịu dàng lập tức bao trùm cả căn phòng ngủ, bóng tối tan rã như quân thua trận, nhanh chóng rút lui vào góc khuất.
Hà Tự đang ngủ mơ màng bị ánh sáng làm phiền, khẽ hừ một tiếng, rúc mặt sâu hơn vào trong chăn.
Xung quanh vẫn yên tĩnh.
Tĩnh lặng như cái chết.
Hà Tự thậm chí còn nghe thấy tiếng lông mi mình lướt qua mặt chăn, “sột soạt, sột soạt”. Cô khẽ chớp mắt, vài giây sau đột nhiên mở to, trông thấy Trang Hòa Tây đang đứng ngay bên giường, từ trên cao lạnh lùng nhìn xuống mình.
“Đây là mục đích của cô?” Trang Hòa Tây cất lời, giọng điệu nhẹ nhàng mà lạnh lẽo, tĩnh mịch mà sắc bén, chậm rãi nhưng lại đầy áp lực.
*
Đầu óc Hà Tự trống rỗng, còn chưa tỉnh hẳn khỏi giấc ngủ, Trang Hòa Tây vừa nói… mục đích? Mục đích gì chứ? Chẳng lẽ cô ngủ mê nói mớ gì đó bị Trang Hòa Tây nghe được?
Một loạt câu hỏi hiện lên trong đầu Hà Tự, cô giấu tay trong chăn, véo mạnh một cái để mượn cảm giác đau giữ tỉnh táo, rồi ngồi dậy nói:
“Chị Hòa Tây, chị về rồi à.”
Trang Hòa Tây đoán được vì sao Hà Tự lại có mặt trong nhà mình, chẳng ngoài việc Tảm Phàm giật dây. Nhưng cô không sao hiểu nổi, rốt cuộc cần có da mặt và tâm lý cỡ nào mới khiến một người dám mặt dày đến mức không biết tiến lui, vứt hết thể diện, lại còn ngang nhiên nằm trên giường người khác thế này?
Là tiền tài và du͙© vọиɠ đã đúc nên thứ trơ tráo và tâm lý bẩn thỉu này sao?
Trang Hòa Tây tiến lên một bước, tay trái đút vào túi quần tây, tay phải nâng lên nhẹ nhàng vén mái tóc trước trán Hà Tự.
Một động tác rất nhẹ nhàng, nhưng lại khiến người ta bất giác rùng mình.
Hà Tự theo bản năng muốn lùi lại, nhưng động tác chưa kịp thực hiện thì cô đã cố sống cố chết kìm lại. Cô có linh cảm, nếu mình dám động, Trang Hòa Tây sẽ lập tức ra tay.
Sau khi tỉnh táo hẳn, nỗi sợ hãi đột ngột bùng phát lập tức lan khắp cơ thể Hà Tự, ánh đèn trắng dịu kia từng chút từng chút trở nên chói mắt.
Trang Hòa Tây cúi nhìn người đang ngẩng đầu từ trên giường mình lên, lặp lại: “Đây chính là mục đích của cô?”
Ngực Hà Tự căng cứng, cô phải cố hết sức kiềm chế cơn run rẩy mãnh liệt từ sâu trong cơ thể, giữ vững giọng nói: “Chị nói gì vậy? Có phải chị chưa biết, chị Tra Oanh tạm thời có việc khác, từ giờ em sẽ thay chị ấy chăm sóc chị.”
Ngón tay Trang Hòa Tây chạm lên trán Hà Tự, móng tay khẽ cào lên làn da trắng nõn để lại một vệt đỏ mảnh: “Đã đến mức này rồi, còn cần thiết phải giả ngốc nữa sao?”
Ngay từ lần đầu gặp mặt, cô đã nhìn thấu tâm tư rẻ tiền của Hà Tự, sau đó từng chuyện từng chuyện lại càng khắc sâu ấn tượng. Lại thêm cái ví dụ sống là Dự Toàn, cô rất khó để không dùng ánh mắt khinh bỉ nhất mà nhìn rõ mục đích bất ngờ xuất hiện của người trước mắt, dùng thân thể để đổi lấy cơ hội, giành lấy tài nguyên, mua chuộc tiền đồ.
Cô ta quả thật rất đẹp, là kiểu đẹp khiến người ta phải kinh ngạc.
Giống như bông sơn trà dại trong bình sứ trắng, giống như dấu trang màu nguyệt bạch trong quyển sách cũ vàng ố, giống như một bài thơ viết về thảm cỏ xanh, như một khúc ca ngân nga dòng nước suối biếc.
Nơi nào cũng mê hoặc, nơi nào cũng chướng mắt.
Nhưng thế nào cũng không gạt đi được.
Hừ.
Thậm chí càng muốn gạt, lại càng tiến sát hơn.
Trang Hòa Tây gạt tóc mái Hà Tự sang một bên, để lộ gương mặt hoàn chỉnh, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt qua từng đường nét khuôn mặt đẹp đẽ đến mức vượt xa cả những ngôi sao được trau chuốt kỹ càng.
“Nhìn xem, một gương mặt vô tội đến thế, thật khiến người ta buồn nôn.”
Một câu sỉ nhục bất ngờ giáng xuống.
Cho dù Hà Tự đã sớm biết giữa hai người không thể nào hòa hợp được, nhưng khi lời lẽ thô tục thốt ra vẫn khiến cô khẽ mím môi theo phản xạ.
Ngón tay Trang Hòa Tây khẽ lướt qua cằm Hà Tự, tiếp tục trượt xuống cổ.
Ấm áp mềm mại, nhưng lại chứa đựng lực đạo khıêυ khí©h.
Cổ áo Hà Tự mở rộng, để lộ vết cào trên xương quai xanh, và bên dưới đó là nội y màu đen bó sát lấy hai đường cong mềm mại nhất trên người cô, một hình ảnh đối lập hoàn toàn với những lời cay nghiệt vừa rồi.
“Cô dùng cách gì để thuyết phục Tảm Phàm giữ cô lại?”
“Giống như bây giờ sao, nằm trên giường của tôi?”
“Tuổi còn nhỏ mà đã chịu đựng được mấy trò méo mó của cô ta, Hà Tự, thật sự khiến tôi phải nhìn cô bằng con mắt khác.”
“Chị Hòa Tây, a!”
Bàn tay Trang Hòa Tây đột ngột dời lên, túm chặt tóc sau gáy Hà Tự, ép cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào mình: “Cái cành của Tảm Phàm đối với cô còn chưa đủ cao sao? Cô còn muốn gì nữa? Cô muốn từ tôi cái gì?”
Hôm qua đúng là cô đau chân đến hồ đồ, vậy mà lại tin cái cớ quỷ quái lấy hợp đồng. Bàn làm việc của Tảm Phàm cách ghế sofa đâu phải chỉ một bước, mà là cách nửa văn phòng. Lấy hợp đồng kiểu gì mà lại lấy đến trước mặt cô được?
Hà Tự: “Em, ưm! Chị Hòa Tây…”
Hà Tự đau đến giọng run lên, cảm giác da đầu sắp bị Trang Hòa Tây giật rời ra.
“Hay là cô không sợ quá tải, vớ được ai là vớ?”
“Em không có…”
“Vậy cô nói xem, nửa đêm mười hai giờ, cô, Hà Tự, vì sao lại xuất hiện trong phòng tôi, ngủ trên giường tôi?”
“?”
Đây là phòng của Trang Hòa Tây sao?
Hà Tự thật sự không biết.
Tảm Phàm nói vào cửa rẽ trái, đi đến cuối, bên trái là phòng của cô. Cô đang ở đúng chỗ đó.
Sao đột nhiên lại thành phòng của Trang Hòa Tây?
Tảm Phàm nói nhầm ư?
Cũng không hẳn.
Ba năm trước, khi Tảm Phàm mua căn nhà này cho Trang Hòa Tây, cô ấy ở bên phải. Sau đó chê hướng nắng quá gắt, ánh sáng quá mạnh, liền đổi với Tra Oanh, chuyển sang ở bên trái.