Cuối cùng, cô lắc lắc đầu, nhắm mắt ngủ, cũng coi như chuẩn bị sẵn tâm lý cho bất kỳ âm thanh nào có thể vang lên trong tương lai.
Hôm sau, lịch huấn luyện diễn ra như thường lệ.
Mới bắt đầu chưa bao lâu, Trương Lệnh gương mặt nghiêm túc đầy khí thế bỗng bật cười, vẫy tay về phía sau: “Toàn nhi.”
Vũ Toàn kéo kính râm xuống “hì hì” hai tiếng, lại nhanh chóng đẩy lên che đi đôi mắt sưng vù vì khóc: “Chị Lệnh, lại vào tay chị rồi, làm phiền nhé.”
Trương Lệnh: “Chuyện trong trách nhiệm, khách sáo gì. Nhưng tôi nói trước, vì em mải lo chuẩn bị concert mà muộn đến tận hai tháng rưỡi, tiến độ huấn luyện bị tụt khá xa. Để đảm bảo kết quả cuối cùng đúng như hợp đồng, thời gian tới tôi sẽ không nương tay đâu.”
Vũ Toàn gật đầu liên tục: “Phải thế, phải thế, chị tuyệt đối đừng nhẹ tay.”
“Vậy giờ em làm gì?” Vũ Toàn đảo mắt sau lớp kính râm, quét qua một vòng: “Cứ thế nhảy vào đội, bắt chước bọn họ luyện theo?”
Trương Lệnh: “Đừng, tôi không muốn để một con chuột làm hỏng cả nồi canh ngon của tôi đâu.”
Vũ Toàn: “…” Thế giới này đúng là khắt khe đến từng lời nói.
“Hà Tự.” Trương Lệnh cất tiếng gọi.
Đang bước vào giai đoạn luyện thương dài, Hà Tự hơi lơ đễnh, bị chính cây thương đập vào mông.
Vũ Toàn: “Phì!”
Hà Tự lườm cô một cái, chẳng nói gì, chỉ âm thầm xoa mông rồi bước tới: “Chị Lệnh.”
Trương Lệnh giơ tay giới thiệu: “Đây là Vũ Toàn, một trong những vai phụ quan trọng của Sơn Hà Vô Nàng. Trước giờ bận việc nên bị chậm tiến độ. Hai hôm tới em hướng dẫn thêm cho cô ấy, chia sẻ kinh nghiệm làm sao để vượt lên sau mà vẫn hiệu quả, giúp cô ấy đuổi kịp tiến độ nhé.”
Vũ Toàn lập tức chắp tay cúi người: “Cảm ơn nhiều!”
Hà Tự nhìn cô một cái rồi lại nhìn thêm cái nữa.
Vũ Toàn nói: “Đừng nhìn nữa, hôm nay kính râm của tôi khác gì rèm chắn sáng đâu, cô nhìn không thấy gì đâu.”
Vừa nói cô ta vừa khoác vai Hà Tự, xoay người kéo cô về phía nhóm người đang luyện tập, vừa đi vừa ghé tai thì thầm.
Trương Lệnh khẽ gãi đầu, cảm giác hai người này thì thầm to nhỏ như thể đã quen biết từ lâu, hoàn toàn không giống mới gặp.
Mà chuyện đó cũng chẳng quan trọng.
Trương Lệnh nhanh chóng phát hiện, chỉ cần vào trạng thái luyện tập Hà Tự như biến thành người khác, ánh mắt sắc bén, động tác vừa dứt khoát lại đẹp mắt, dạy Vũ Toàn cực kỳ nghiêm túc và bài bản.
Vũ Toàn cũng là học trò giỏi, chăm chỉ, chịu khó, học một biết mười. Chỉ là có hơi hay ngã, tính cách thì hơi ầm ĩ, lại quá thân thiết với Hà Tự.
Chính điểm cuối cùng này, Trang Hòa Tây lạnh lùng quan sát cả ngày.
Sắp đến giờ cơm chiều, Trang Hòa Tây một tai đeo tai nghe nói chuyện điện thoại, mắt vẫn hướng ra ngoài cửa sổ, vậy mà vẫn nghe rất rõ Vũ Toàn đang rủ Hà Tự vào trung tâm thành phố ăn tối, hôm nay là thứ Bảy không có lớp văn hóa hay lễ nghi, huấn luyện kết thúc lúc sáu giờ, sau đó mọi người đều được tự do.
“Nè, nể mặt chút đi. Hiếm khi tôi trúng tiếng sét ái tình với ai đấy. Cô mà dám lắc đầu, tôi vặn đầu cô xuống bây giờ.” Vũ Toàn nheo mắt dọa.
Hà Tự cúi cổ nghiêng về phía cô: “Vặn đi.”
Vũ Toàn: “!” Đúng là nhỏ lì đòn! Còn… còn… lém lỉnh nữa! Kệ, cái cổ này vừa thon vừa dài, nhìn là muốn bóp thử!
Trang Hòa Tây mặt không cảm xúc nhìn cảnh Vũ Toàn nắm cổ Hà Tự đùa giỡn, tăng âm lượng tai nghe lên: “Tôi không đi.”
Tảm Phàm: “Cô muốn tôi chết hả?”
Trang Hòa Tây: “Tôi là diễn viên trên phim trường, không phải bình hoa đi tiếp rượu ngoài bàn tiệc.”
Tảm Phàm: “Ý cô là tôi như vậy?”
Trang Hòa Tây: “Đó là nghề chính của chị mà.”
Tảm Phàm không nói hai lời, dập máy cái rụp. Đáng lẽ cô nên sớm biết con người như Trang Hòa Tây, ngoài mặt thì như thể hiểu hết quy tắc sống trong giới giải trí, phối hợp chẳng thiếu điều gì, nhưng chỉ cần rời khỏi phim trường là mất tích không dấu vết, tuyệt đối không tham gia bất kỳ cuộc xã giao nào không cần thiết, vốn chẳng nên gọi điện tìm rắc rối.
Nghẹn đến đau tuyến vυ".
Trang Hòa Tây tháo tai nghe xuống, ánh mắt lạnh như băng lướt qua Hà Tự, rồi quay người bỏ đi.
Vũ Toàn đã chẳng thấy đâu nữa, đi lúc nào không rõ, cũng chẳng buồn hỏi Hà Tự có đồng ý hay không, chỉ để lại một câu “Gặp ở bãi xe sau nửa tiếng,” rồi đeo kính râm chạy biến.
Hà Tự thở dài, đứng bên chiếc vali nhỏ của mình, cảm thán: Từ chối lời mời đúng là một môn nghệ thuật, khó thật.
Cô kéo vali vào phòng tắm gửi tạm. Vừa tròn hai mươi phút, cô tắm xong, thay đồ sạch sẽ, chuẩn bị sấy tóc.
Đi được nửa đường, điện thoại trong tủ rung lên.
Hà Tự vội quay lại nghe máy: “Chị Tra Oanh?”
Tra Oanh cả ngày bận đến quay cuồng, nói chuyện vội vàng: “Tự, cô đi chưa?”
Hà Tự: “Chưa.”
Tra Oanh: “Tốt quá rồi! Cô mau chạy tới phòng nghỉ của chị Hòa Tây đi, chị ấy làm mất một sợi dây chuyền! Đó là đồ trang sức cổ trị giá cả chục triệu mà chị Phàm phải mất bao công sức mới mượn được!”
Hà Tự vừa nghe tới con số, đầu óc choáng váng một giây, vội đáp: “Vâng, tôi đi ngay.”
Tra Oanh: “Nhớ đóng cửa lại, đừng để bất kỳ ai khác vào trong, càng đừng để lộ chuyện này ra. Việc này lớn nhỏ đều có thể thành chuyện, tôi bên này còn chút việc gấp, nhanh nhất cũng phải một tiếng nữa mới tới nơi!”
Hà Tự: “Tôi hiểu rồi.”
Cô không kịp sấy tóc, vội vàng nhắn cho Vũ Toàn một tin WeChat, nói có việc gấp, không đi ăn cùng được nữa, rồi lập tức chạy tới phòng nghỉ của Trang Hòa Tây.
Lúc này, Vũ Toàn đã đến bãi xe, đang tựa vào xe hào hứng chọn nhà hàng.
Nhận được tin nhắn của Hà Tự, cô cảm thấy mình lại bị một lần nữa đâm sau lưng bởi chân tình. Nỗi tủi thân nghẹn cả ngày bỗng chốc dâng lên, mắt bắt đầu rưng rưng.
“Nhịn xuống.” Giọng của Trang Hòa Tây vang lên không báo trước.