Chương 20

Hà Tự không nhìn thấy vẻ mặt chị ấy, nhưng có thể cảm nhận rõ rệt sự cứng đờ, căng chặt của toàn thân.

Đến mức cực hạn rồi, bắt đầu run lên không kiểm soát nổi.

Cảnh tượng ấy khiến lòng Hà Tự hoảng loạn, cô vô thức muốn đoán xem Trang Hòa Tây làm sao vậy, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Khóe mắt lướt qua mảnh ly trà vỡ tan dưới đất, đầu ngón tay Hà Tự co rút lại, bối rối thật sự.

Nhìn mấy chiếc ly đó có vẻ rất đắt tiền, không biết Tảm Phàm có bắt cô đền không…?

Bồi thường một cái, hay phải bồi cả bộ?

Hà Tự ngồi trong mớ hỗn độn, lòng rối như tơ vò. Bàn tay bị mảnh sứ cứa rách, vậy mà chẳng cảm thấy đau chút nào. Mãi đến khi mép chăn phủ trên người Trang Hòa Tây bất ngờ trượt xuống, cắt ngang ánh mắt cô đang đờ đẫn, cô mới sực tỉnh.

“Chị Hòa Tây, em xin lỗi, làm phiền chị nghỉ ngơi rồi.” Hà Tự cố gắng đè nén sự hoảng hốt trong lòng và cơn đau ở thắt lưng, ra vẻ như chưa có gì xảy ra, giữ vẻ bình tĩnh như thường, thậm chí còn gượng cười: “Vừa rồi chị Phàm có gọi, bảo em đến lấy hợp đồng. Em thật sự không biết chị đang ở đây. Nếu biết, em nhất định sẽ chờ lát nữa mới lên.”

Nói xong, Hà Tự lập tức bật dậy, đi tìm hợp đồng.

Ngay trên bàn, vừa nhìn đã thấy.

Hà Tự giơ bản hợp đồng lên nói: “Em không gạt chị đâu, em thật sự chỉ đến lấy hợp đồng, không làm gì khác.”

Trang Hòa Tây chậm rãi ngẩng đầu lên, sắc mặt trắng bệch, gân xanh ở cổ nổi rõ, ánh mắt lạnh lẽo như dao, sắc bén đến mức như muốn đâm xuyên người đối diện.

Toàn bộ sống lưng Hà Tự như tê rần, đúng lúc đó điện thoại reo, cô không nghĩ ngợi gì, vội nói: “Chị Hòa Tây, chị nghỉ ngơi tiếp nhé, em không quấy rầy nữa.”

Hà Tự cầm chặt hợp đồng, chạy ra khỏi văn phòng.

Chỉ vài giây ngắn ngủi, lòng bàn tay cô đã đẫm mồ hôi lạnh, trộn lẫn với máu, dính đầy cả tay.

Hà Tự cúi đầu vẩy tay vài cái, cúp máy cuộc gọi quảng cáo, rồi lẻn vào cửa thoát hiểm thường đóng, men theo thang bộ đi xuống.

Trong văn phòng của Tảm Phàm, Trang Hòa Tây ngồi yên bất động mấy phút, thậm chí đầu ngón tay cũng không nhúc nhích, mãi đến khi giống như không chống đỡ nổi nữa mới hơi lảo đảo một cái. Cô chống tay lên bàn trà, tay kia ôm lấy đầu gối trái, chậm rãi thu người lại, siết chặt tấm chăn trong lòng bàn tay đến mức nhăn dúm.

Rồi bất ngờ kéo mạnh, ném sang một bên.

.

Mười hai giờ đêm, Tra Oanh và tài xế tới đón Trang Hòa Tây về nhà. Xe chạy ngang ga tàu điện, Tra Oanh bất chợt đập lên kính xe, nói: “Hà Tự kìa.”

Trang Hòa Tây tựa vào ghế sau, cả người chìm trong bóng tối, không chút phản ứng.

Tài xế hỏi: “Hà Tự là ai?”

Tra Oanh đáp: “Diễn viên đóng thế mới của chị Hòa Tây.”

Tài xế: “Vậy tôi tấp vào lề, cho cô ấy lên? Trông như vừa từ tàu điện đi ra, chắc lỡ chuyến cuối rồi.”

Cái chỗ này lại khó gọi xe.

Mà cô ấy còn ở tận đâu xa lắc!

Tra Oanh bám lấy thành ghế, quay đầu nhìn ra sau: “Chị Hòa Tây?”

Trang Hòa Tây mở mắt, ánh nhìn giấu trong vùng sáng tối chập chờn: “Người biết co biết duỗi để đạt mục đích thì thế nào cũng tự lo được, khỏi cần cô lo hộ.”

Tra Oanh: “…”

Cô đành cụt hứng ngồi lại, qua kính xe thấy Hà Tự đang ngồi ở mép vỉa hè gần cửa ga tàu, xoa xoa lưng, có vẻ chẳng định rời đi.

Dạo này trời không lạnh, có ngủ ngoài đường cũng chẳng sao.

Nhưng không nghỉ ngơi cả đêm, cơ thể chịu nổi không?

Tra Oanh nghĩ tới nghĩ lui, giảm độ sáng màn hình điện thoại xuống thấp nhất, đặt trên đùi, lén gửi tin nhắn cho Tảm Phàm.

[Chị Phàm, chuyện chỗ ở của Hà Tự tính sao đây? Mỗi ngày cô ấy đi về mất hai tiếng rưỡi, lấy đâu ra thời gian nghỉ ngơi?]

[Tháng Chín là phim bấm máy rồi, thời gian của cô ấy không thể lãng phí nữa, cô ấy còn phải nhanh chóng làm quen với chị Hòa Tây.]

Tảm Phàm là người cuồng công việc, giờ này vẫn còn làm, nên trả lời rất nhanh.

[Mai tôi sắp xếp.]

[Vâng, cảm ơn chị Phàm.]

Tra Oanh khóa màn hình, cuối cùng cũng yên tâm phần nào.

.

Hà Tự ngồi ở vỉa hè nóng hừng hực, có chút khát nước. Cô nuốt nước bọt, cân nhắc xem nên qua đêm tạm bợ ở đây, hay cắn răng gọi xe về như hôm đầu.

Gọi xe là mất ngay bảy tám chục, xót tiền muốn chết.

Hà Tự cúi gằm đầu, nghĩ mãi không hiểu vì sao mình lại mải chơi với mèo mà lỡ chuyến tàu cuối? Mèo thì tốt rồi, xúc xích cũng ăn, nước cũng uống, giờ chắc đang ngủ ngon lành rồi. Còn cô thì ngồi đây, trên đầu chẳng có lấy một mái che.

Hà Tự nhếch khóe môi, nhưng không cười nổi.

Xung quanh tĩnh mịch như chết, bất kỳ âm thanh nào cũng đều bị khuếch đại.

Khi nghe thấy tiếng bước chân sột soạt phía sau, Hà Tự lập tức thu hết mọi cảm xúc, toàn thân căng lên cảnh giác.

Chẳng mấy chốc, người đó dừng lại bên cạnh cô.

Toàn thân người ấy đen tuyền, mũ đen, khẩu trang đen, kính râm đen, áo khoác đen. Trong tay ôm một xô gà rán siêu to cùng hai cốc Coca đá, đưa một cốc đến trước mặt Hà Tự, nói: “Tôi đang tâm trạng tệ, cứ muốn khóc. Cô có thể an ủi tôi không? Tôi mời cô ăn cánh gà.”

Hôm sau, Hà Tự tinh thần phấn chấn, tiến bộ vượt bậc, gần như vượt qua toàn bộ các diễn viên đang huấn luyện chung để vươn lên dẫn đầu. Điều này khiến Trương Lệnh vui đến mức cười không ngậm miệng được, trong từng lời nói đều toát ra khát vọng muốn kéo cô về đội mình.

Tra Oanh vừa thấy tình hình không ổn, liền tranh thủ cơ hội tuyên bố: “Người của chị tôi, đừng mơ tưởng nhiều.”

Trương Lệnh lại rất thẳng thắn: “Hiểu rồi! Đợi ngày nào hai người họ tách ra, tôi sẽ ra tay!”

Tra Oanh: “Ha ha.” Nhìn thái độ của chị mình hôm qua, có khi chuyện tách ra đúng là sắp thành hiện thực.

“Tra Oanh, chị Phàm gọi.” Có người đứng ngoài cửa phòng huấn luyện gọi.