Chương 2

Rue bỗng nghiêm mặt: “Lúc 10 giờ, tôi thấy Rogue gọi riêng em ra cửa sau. Hắn nói gì?”

Hà Tự tháo khẩu trang nhét vào túi: “Hỏi tôi có muốn chuyển sang làm PR rượu không.”

Cả quán đều biết Hà Tự thiếu tiền. Làm PR rượu có hoa hồng, tiền thật sự nhiều hơn nhân viên phục vụ. Nhưng Rue chỉ nhăn mặt: “Tên chó Rogue này, cứ thấy gái trẻ đẹp là muốn đẩy vào phòng VIP cho khách.”

Trên đời không có bữa trưa nào miễn phí. Muốn bán được mấy chai rượu đắt đỏ muốn xỉu ấy, mấy ai không phải cười nịnh, cúi đầu, thậm chí bán chút “màu sắc” của mình? Có khi vì mười mấy, hai chục triệu mà cuối cùng khóc ròng.

Rue nheo mắt nhìn cô, giọng nguy hiểm hẳn: “Em đồng ý chưa đấy?”

Hà Tự cố tình gật đầu rồi đáp: “Chưa.”

Rue giơ tay định gõ đầu cô, nhưng lơ lửng giữa không trung rồi đành hạ xuống vò nhẹ tóc Hà Tự: “Sau này nói cho nhất quán chút, để chị khỏi đánh oan.”

Dạy dỗ xong, Rue tiếp tục: “Bất kể Rogue vẽ được cái bánh đẹp thế nào, em cũng không được đồng ý. Em vào đây chưa lâu, chưa biết chuyện trong này rối rắm cỡ nào. Chị nói một câu thôi, đừng đi làm PR rượu.”

Hà Tự: “Nhưng làm PR rượu kiếm được nhiều tiền.”

Rue: “Em tuổi còn bé tí, không vội cưới chồng sinh con, chẳng có áp lực nhà cửa xe cộ, cần gì nhiều tiền vậy? Nghe đâu ban ngày em còn làm thêm?”

Hà Tự không phủ nhận.

Rue chợt nghĩ ra một điều rồi hoảng sợ: “Khoan, đừng nói với chị là em đang yêu phải một thằng ăn bám lười chảy thây, xong nó ép em đi kiếm tiền nuôi nó nhé? Chị nói cho em hay, yêu cái gì thì yêu, đừng yêu kiểu não tê liệt! Ở đời này, chó què ba chân còn đáng tin hơn đàn ông hai chân đó!”

Hà Tự bật cười: “Không yêu ai hết.”

Rue thở ra: “Thế thì tốt, lớn thêm chút nữa em sẽ gặp được người xứng với em.”

Cạnh cửa sổ, bartender Lyric, người duy nhất vẫn hút thuốc cho đến hơi cuối cùng nhả làn khói rồi nói: “Thật ra làm PR rượu cũng không tệ. Lên được phòng VIP, một đêm kiếm hai trăm ngàn là chuyện bình thường.”

Mắt Hà Tự sáng lên: “Thật hả?”

Rue: “Không thật! Thu nhập mười triệu một tháng đã là top ngành rồi. Một đêm hai trăm triệu, em mơ à?”

Lyric: “Chị Vice trước dẫn tụi mình làm được đó thôi?”

Rue: “Chị ấy là trường hợp đặc biệt.”

Hà Tự: “Đặc biệt thế nào?”

Rue vốn không muốn nhắc đến, nhưng ánh mắt mong mỏi của Hà Tự khiến Rue lo lắng, sợ cô một ngày nào đó mềm lòng mà gật đầu với Rogue, nên cuối cùng cũng nói: “Hôm đó Vice phục vụ một ngôi sao nổi tiếng, đồ uống cao cấp gọi như nước lọc, tiền boa cũng nhiều, nhưng mà…”