Kẻ có tâm địa bẩn thỉu, nhất định phải trả giá gấp nhiều lần cho hành vi của mình.
Vũ Toàn không biết Trang Hòa Tây đang nghĩ gì, chỉ lặng lẽ lùi về sau một bước, cảm thấy ánh mắt cô đáng sợ đến mức rợn người.
Buổi chiều, Trang Hòa Tây ở lì trong phòng nghỉ đọc kịch bản.
Đến bốn giờ thì hơi buồn ngủ, cô sang văn phòng Tảm Phàm tìm trà uống.
Bộ ấm trà của Tảm Phàm được chọn lựa rất kỹ, chỉ riêng vẻ ngoài đã khiến người ta thích mắt.
Trang Hòa Tây mệt mỏi hơn hai tháng liền, hiếm khi có chút thời gian rảnh, bèn chọn đại một hộp trà trong bộ sưu tập của Tảm Phàm, tự pha cho mình.
Hương trà không giúp tỉnh táo, trái lại còn khiến người ta buồn ngủ hơn.
Khi Hà Tự nhận được thông báo của Tảm Phàm, đến văn phòng lấy hợp đồng đã đóng dấu, Trang Hòa Tây đã ngủ rất lâu rồi. Cô nằm ngửa trên chiếc ghế sofa không mấy rộng rãi, một tay đặt trên bụng, tay kia che ngang mắt.
Điều hòa trung tâm trong văn phòng Tảm Phàm hoạt động rất mạnh.
Lúc Hà Tự bước vào, nhìn thấy mu bàn tay cô bầm tím, môi cũng tái nhợt, rõ ràng là bị lạnh.
Nhưng lúc trò chuyện buổi trưa, Tra Oanh từng vô tình nói một câu: “So với việc chị Hòa Tây nổi giận, tôi sợ nhất là chị ấy bị bệnh. Chỉ cần chị ấy đổ bệnh, tôi không dám chợp mắt suốt hai mươi bốn giờ liền.”
Tra Oanh từng cho cô ăn bánh, luôn chăm sóc cô rất chu đáo. Để đáp lại, cô nên giúp Tra Oanh chăm sóc Trang Hòa Tây, đừng để chị ấy bị ốm.
Ngay từ đầu, cô cũng từng mạnh miệng hứa hẹn với Tra Oanh rằng mình rất giỏi chăm sóc người khác, sẽ giúp cô ấy chăm nom Trang Hòa Tây thật tốt.
Làm người thì phải giữ chữ tín.
Cũng phải biết nhìn thời thế, đừng cố sống cố chết mà tự tìm khó chịu cho mình.
Trong đầu Hà Tự có hai cái “tiểu nhân” đang vật lộn. Một cái bảo cô lấy hợp đồng rồi đi, cái kia bảo cô đắp chăn cho Trang Hòa Tây trước rồi mới cầm hợp đồng.
Sau một hồi giằng co dữ dội, Hà Tự nhẹ nhàng nhấc tấm chăn mà Tảm Phàm để trên ghế, rón rén bước tới chỗ Trang Hòa Tây.
Trang Hòa Tây ngủ rất say, nhịp thở nhẹ nhàng và đều đặn, l*иg ngực phập phồng như thủy triều. Khi Hà Tự đến gần, cô phát hiện ánh nắng cũng như đang rón rén bước đi trên người chị ấy, tựa như sợ đè trúng chị.
Có lẽ vì chị ấy thực sự rất gầy.
Điều này Hà Tự đã cảm nhận được khi chị ấy đứng, còn bây giờ, khi nằm xuống không chút phòng bị, cô mới thật sự nhận ra chị ấy mỏng manh đến mức hoàn toàn trái ngược với hình ảnh nữ tướng quân không sợ sống chết, luôn xoay chuyển cục diện trong thời khắc quyết định.
Hà Tự mím môi, cúi người đắp chăn lên người Trang Hòa Tây, nhẹ nhàng kéo qua cánh tay trắng trẻo gầy guộc, l*иg ngực đang nhấp nhô…
“Chát!”
Ngay lúc sắp đắp đến vai, cổ tay Hà Tự bất ngờ bị siết chặt. Mặt dây chuyền hình con thỏ trong cổ áo cô trượt ra ngoài, đập vào cổ tay Trang Hòa Tây, vang lên một tiếng giòn tan rất rõ ràng.
Trang Hòa Tây mở mắt, đáy mắt trong vắt không một chút mơ hồ. Bàn tay lạnh băng của cô nắm chặt lấy Hà Tự, đôi mắt cũng lạnh đến thấu xương, nhìn cô chằm chằm. Không khí vừa mới dịu dàng trong nháy mắt liền nặng nề hẳn.
Hà Tự khẽ khựng lại, nhịp đập nơi cổ tay đập thình thịch vào các đốt tay của Trang Hòa Tây.
Trang Hòa Tây như cảm thấy chán ghét, buông cổ tay cô ra, đổi sang nắm lấy sợi dây chuyền trượt xuống từ cổ cô.
Chiếc mặt dây hình thỏ bằng bạc bị chiếc nhẫn kim cương lam ép cong tai.
Sợi dây đen quấn quanh những ngón tay tái nhợt.
Trang Hòa Tây siết chặt tay, kéo Hà Tự lại gần: “Hà Tự, cô cố tình tiếp cận tôi như vậy, rốt cuộc là muốn gì?”
*
Trang Hòa Tây: “Hà Tự, cô cố tình tiếp cận tôi như vậy, rốt cuộc là muốn gì?”
Muốn lợi dụng cô để chen chân vào giới giải trí, thực hiện giấc mộng làm minh tinh?
Hay như cô đã đoán từ sáng, người này cũng giống fan kia từng hại Vũ Toàn, dùng thủ đoạn còn hạ cấp hơn để trói chặt lấy một “cây tiền” không bao giờ cạn?
Dù là khả năng nào, cũng khiến cô cảm thấy buồn nôn.
Buồn nôn đến tột cùng.
Chỉ có loại người buồn nôn mới suốt ngày nghĩ cách bóc trần vết thương của người khác.
Chỉ cần nhìn thấy gương mặt này, cô liền nghĩ đến cảnh tượng Hà Tự dùng kem nền “tạo khối” cho bắp chân trong văn phòng Tảm Phàm. Mỗi khi nghĩ đến chuyện cô ta đang “tạo khối” gì, toàn bộ thần kinh trên người cô đều mất kiểm soát.
Giống như lúc này.
Cô nhìn người trước mặt, tất cả hệ thần kinh vốn để giữ cho mình bình tĩnh, lý trí, trong chớp mắt hóa thành hàng ngàn cây kim nhọn, đâm sâu vào thịt, vào xương, từng nhát từng nhát đau đến rách nát linh hồn. Tầm mắt trong vắt hóa thành làn khói xanh trắng mờ ảo, ngón tay bắt đầu run, cơn đau nhanh chóng lan ra toàn thân. Cô như một khối băng vỡ vụn, rơi xuống vùng hoang vu không người, lạnh lẽo đến cùng cực.
Hà Tự không hiểu chuyện gì đang xảy ra, bgay khoảnh khắc Trang Hòa Tây bấu móng tay vào lòng bàn tay mình, cô bị kéo mạnh đến mức không trụ nổi, “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất, mắt hoa lên một trận. Vài giây sau tầm nhìn mới dần rõ ràng, cô thấy sợi dây chuyền đang siết sâu vào ngón tay của Trang Hòa Tây, sắc mặt chị ấy trắng bệch trông thấy, môi mím thành một đường thẳng, cổ họng căng cứng lên liên tục.
Hà Tự cứ tưởng chị ấy sắp hét lên đến nơi.
Nhưng giây tiếp theo, trước mắt cô tối sầm, bàn tay bị dây chuyền siết hằn vết đỏ đậm kia lại siết lấy mặt cô, đẩy cô ngã mạnh về phía sau.
Một tràng tiếng loảng xoảng vang lên trong phòng.
Hà Tự va vào bàn trà rồi ngã lăn ra đất, thắt lưng đau nhói, nghẹn thở.
Trang Hòa Tây trong tiếng động hỗn loạn ấy bật dậy ngồi, người gập lại, đầu cúi rất thấp.
Một sự yên lặng quái dị bất ngờ bao trùm.