Sắc mặt của Trang Hòa Tây so với mấy lần trước lại càng lạnh hơn, ánh mắt sâu thẳm quét qua người Hà Tự, không nói một lời, cứ thế rời đi cùng người phụ nữ bên cạnh.
Hiếm hoi là không mỉa mai gì cả.
Nhưng Hà Tự cảm thấy, ánh nhìn của Trang Hòa Tây vừa rồi cứ như đang nhìn một đống rác.
Người phụ nữ bên cạnh cô ấy cũng nhìn thấy cảnh tượng đó, im lặng quan sát suốt đường về phòng nghỉ. Vừa kéo kính râm xuống, tháo mũ ra, cô ta ung dung nói: “Chị, em quen chị hơn hai mươi năm rồi, lần đầu thấy chị xúc động như vậy đấy. Sao vậy, hai người có xích mích à?”
Trang Hòa Tây bóp ba lần nước rửa tay, rửa tay thật kỹ, giọng lạnh băng: “Giờ là lúc bàn chuyện tôi có xích mích với ai sao? Vũ Toàn, có phải ngay từ lúc em thi tuyển, tôi đã nhắc em rất rõ: Không được dây dưa với fan, không được qua mặt quản lý và trợ lý để tự ý liên lạc riêng với họ. Em làm thế nào?”
Vũ Toàn bị chọc trúng chỗ đau, khí thế lập tức xẹp xuống. Cô vừa mới tổ chức xong buổi hòa nhạc cá nhân đầu tiên trong đời, lại còn giành được một vai phụ rất nặng ký trong Sơn Hà Vô Nàng, vào vai cấp dưới của Trang Hòa Tây. Đáng lẽ đây phải là lúc xuân phong đắc ý nhất, vậy mà lại bị chính fan trong miệng Trang Hòa Tây đâm cho một nhát chí mạng.
“Em thật sự thích cô ấy.” Vũ Toàn cúi đầu ủ rũ nói.
Trang Hòa Tây đáp: “Cô ta cũng thật sự định lừa tiền em.”
Tiếng nước ào ào vang lên trong phòng vệ sinh.
Trang Hòa Tây rửa sạch tay, sắc mặt không mấy dễ chịu nhìn vết bánh đen sì trước ngực áo, thực sự không thể hiểu nổi, tại sao lại có người ăn bánh mà dính lên cả tóc. Cũng không hiểu nổi vì sao có người từng ấy tuổi rồi, vẫn thích nhảy nhót tay chân loạn xạ giữa chốn công cộng.
Giống hệt như fan kia của Vũ Toàn, từng bước giăng bẫy, chuẩn bị đạt được mục đích?
Tâm địa đúng là đủ bẩn.
Trang Hòa Tây từ phòng vệ sinh đi ra, đứng trước tủ quần áo nói: “Quay mặt đi.”
Vũ Toàn “a” một tiếng, hiểu ra ý cô, liền xoay người quay lưng lại.
Trang Hòa Tây thay một bộ đồ sạch, ngồi xuống ghế sofa: “Tôi chỉ hỏi em một câu thôi, rốt cuộc em có lên giường với fan đó không?”
Câu hỏi quá thẳng thắn.
Lưng Vũ Toàn lạnh toát, yếu ớt đáp: “Có.”
Trang Hòa Tây chỉ cần trầm ánh mắt xuống một chút, Vũ Toàn đã hoảng hốt bước nhanh tới giải thích: “Bọn em thật sự nói chuyện rất hợp, mỗi lần trò chuyện với cô ấy em đều có cảm giác như tìm được tri kỷ hiếm hoi. Hơn nữa cô ấy thực sự ủng hộ em trên Weibo suốt năm năm liền. Chị, năm năm đó em sống khó khăn thế nào, chị là người rõ nhất. Đêm đó em thật sự không định đi khách sạn với cô ấy, là cô ấy nói em là người của công chúng, không tiện xuất hiện bên ngoài, nên em mới đồng ý. Ai ngờ đâu, ai ngờ đâu…”
“Ai ngờ tri kỷ của em, chân ái của em, chỉ là thấy con heo cuối cùng cũng béo đủ rồi, có thể gϊếŧ thịt.”
“Chị nói vậy cũng quá khó nghe rồi.”
Vũ Toàn hít hít mũi, tủi thân nói: “Chị đâu phải đồng tính nữ, sao biết được loại tâm lý thuần khiết có thể trò chuyện với đối phương trong tình trạng tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, huống chi còn là mối tình đầu.”
Trang Hòa Tây cười lạnh: “Tôi có phải đồng tính hay không, có hiểu cách các người ở bên nhau hay không thì không rõ, nhưng tôi có tối thiểu trí thông minh, không đến mức uống vài ly rượu là lăn giường với một người xa lạ mới gặp lần đầu.”
Vũ Toàn cứng họng, cúi đầu như học sinh tiểu học phạm lỗi, nhỏ giọng nói: “Chị, giờ phải làm sao đây. Chuyện đưa tiền chỉ cần mở đầu là không dừng lại được, em lấy đâu ra nhiều tiền như vậy để lấp cái hố không đáy này. Lỡ một ngày nào đó nói không xong, cô ta tung ảnh ra, chẳng phải em thân bại danh liệt sao?”
Trang Hòa Tây nói: “Ngay từ lần đầu em trò chuyện riêng với fan, em đã nên có giác ngộ này rồi.”
Vũ Toàn: “Có nghĩ tới, thật sự có, nhưng thu không đủ chi, ngày ngày ăn mì gói cực lắm. Có lúc áp lực đến mức nửa đêm em chỉ muốn leo lên bệ cửa sổ. Ha, đem sự yếu đuối của mình gửi gắm lên người khác đúng là rất mất mặt, em biết chứ. Nhưng em không phải là chị, không có thực lực nổi tiếng chỉ sau một đêm.”
Cũng không có dũng khí chịu đựng đau đớn suốt mấy chục năm như một ngày.
Vũ Toàn cúi đầu, không nói thêm gì nữa.
Trang Hòa Tây lúc này mới nhận ra lời nói của mình có phần quá nặng. Tình cảnh của Vũ Toàn, người khác không biết, nhưng cô thì rất rõ. Nếu không, cô đã không phá vỡ nguyên tắc giữ mình bao năm, đi nghe hòa nhạc của cô ấy, dùng ảnh hưởng của bản thân để tạo đề tài cho cô ấy.
Nhưng chuyện lần này quả thực rất khó xử lý.
Trang Hòa Tây nhìn Vũ Toàn, người chỉ trong một ngày đã thức đến quầng thâm mắt, rồi nói: “Được rồi, em làm việc của em đi, chuyện này để tôi xử lý.”
Vũ Toàn hỏi: “Còn xử lý được sao?”
Trang Hòa Tây đáp: “Tôi đang cược rằng em và cô ta không thật sự xảy ra chuyện gì. Nếu cược thắng, việc này còn xử lý được. Nếu cược thua, phần trách nhiệm em phải gánh thì em buộc phải gánh. Tôi chỉ có thể cố gắng giúp em giảm tổn thất xuống mức thấp nhất.”
Vũ Toàn không ngờ Trang Hòa Tây lại nói như vậy, sững người một chút rồi hỏi: “Chị, chị tin em sao?”
Trang Hòa Tây ngả người ra sau, tựa vào ghế sofa: “Không phải tin em, mà là tin một người có thể nói ra câu "chị đâu phải đồng tính nữ, sao biết được loại tâm lý thuần khiết có thể trò chuyện với đối phương trong tình trạng tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ" thì không có gan đè ai đó lên giường.”
Vũ Toàn: “?”
Trang Hòa Tây nói tiếp: “Bị người ta chuốc say rồi làm nhục thì còn có khả năng.”
Vũ Toàn: “Chị!”
Trang Hòa Tây không nói nữa, sắc mặt u ám.
Nếu thật sự đúng như cô đoán, danh tiếng mà Vũ Toàn suýt mất, sự trong sạch đã bị tổn hại, cô sẽ đòi lại từng thứ một, gấp đôi gấp bội, từ kẻ đó.