Trang Hòa Tây đang nói thì bỗng khựng lại giữa chừng.
Đầu dây bên kia, Tra Oanh tưởng tín hiệu kém, khẽ gọi một tiếng: “Chị?”
Trang Hòa Tây đóng cửa lại, nói tiếp: “Không có gì cần mang, em khỏi lên.”
Tra Oanh: “Được ạ, vậy em ra cổng đợi chị.”
“Bíp”, điện thoại cúp máy.
Hà Tự cũng tỉnh dậy.
Vì ngồi quá lâu, tuần hoàn máu chậm lại, cộng thêm hơi lạnh trong hành lang không ngừng phả vào, cô chỉ mặc áo thun quần đùi, nên giờ lạnh đến tím tái từ môi đến mu bàn tay, tay chân cũng trắng bệch, thỉnh thoảng còn co giật nhẹ.
Cô phớt lờ cảm giác tê rần đang từ tứ chi dội lên, lấy cà phê trong túi ra, đứng dậy đưa cho Trang Hòa Tây: “Chị Hòa Tây, chị Tra Oanh bận việc gấp nên nhờ em mang cà phê lên cho chị.”
Trang Hòa Tây lặng lẽ nhìn cô bằng đôi mắt đen thẫm, không nhận lấy, cũng chẳng nói gì.
Hành lang lập tức rơi vào im lặng.
Nhịp tim Hà Tự khẽ loạn, mồ hôi tay túa ra nhanh chóng, may mà những điều ấy Trang Hòa Tây không nhìn thấy. Ánh mắt cô vẫn bình thản, ngay thẳng đối diện với đối phương.
“Cà phê vẫn còn ấm…”
“Thì sao?”
Giọng nói bất thình lình của Trang Hòa Tây như mũi kim nhọn đâm thẳng vào tim Hà Tự.
Ngón tay cô khẽ run một cái.
“Cô biết bây giờ là mấy giờ rồi không?”
“Xin lỗi chị Hòa Tây…”
“Lời tôi nói cô không hiểu, hay là cố tình không nghe?”
“Em…”
“Tôi bảo cô ở đâu ra thì cút về đó.”
“…”
Thì ra là chuyện đó.
Cô còn tưởng mình lại phạm thêm lỗi gì mới.
May mà không phải.
Về chuyện “ở đâu ra thì cút về đó” kia, cô có Tảm Phàm bảo kê, bản thân cũng đang nỗ lực không ngừng để không thua kém, không sao cả.
Hà Tự thả lỏng cơ mặt, mỉm cười nói: “Chị Hòa Tây, em nhất định sẽ cố gắng theo kịp tiến độ của chị.”
Trang Hòa Tây: “Tôi không cần, thứ duy nhất tôi yêu cầu ở cô là biến khỏi mắt tôi.”
Nụ cười của Hà Tự khựng lại một chút, lặng thinh vài giây, rồi khẽ nói: “Hợp đồng đã ký rồi, phí phá hợp đồng rất cao.”
Câu nói đó chẳng khác nào phản bác công khai Trang Hòa Tây, Hà Tự không dám tiếp tục nhìn thẳng vào cô.
Hành lang lại rơi vào một khoảng im lặng khó tả.
Không biết đã yên lặng bao lâu, cánh tay Hà Tự đang đưa ra dần trở nên tê cứng, run rẩy. Trước khi không chống đỡ nổi mà buông xuống, Trang Hòa Tây cuối cùng cũng giơ tay nhận lấy ly cà phê.
Tay hai người chạm nhau trong khoảnh khắc ngắn ngủi.
Hà Tự cảm thấy bản thân như cục nước đá chạm vào chiếc lò sưởi nóng hầm hập, ngón tay bất giác co lại. Cô thấy Trang Hòa Tây lắc nhẹ ly cà phê trong tay, bước đi vài bước rồi giơ tay lên: “Đoảng!” Ly cà phê bị ném vào thùng rác.
Trang Hòa Tây đứng bên cạnh thùng rác nói: “Đá tan rồi, đi mua lại đi.”
Hà Tự: “…”
Rõ ràng khi Trang Hòa Tây lắc ly vừa rồi, cô còn nghe thấy tiếng đá va vào nhau mà.
“Vâng, em đi ngay.” Hà Tự nói: “Chị Hòa Tây, chị đợi em một chút.”
Vừa dứt lời, Hà Tự đã chụp lấy ba lô rồi chạy đi. Cô nhớ gần ga tàu điện ngầm có cửa hàng đó, chỉ cần nhanh chân thì nhiều nhất hai mươi phút là mua được.
Cửa hàng đóng cửa rồi.
Cửa hàng gần nhất khác nằm ở ga tàu, mở cửa 24/24, cách đây năm trạm tàu điện.
Hà Tự không dám chần chừ, cúi đầu lao về phía ga tàu. Suốt đường đi không ngừng ngẩng lên xem giờ, xem trạm. Lúc mua được quay lại đã là mười hai rưỡi.
Cửa phòng nghỉ của Trang Hòa Tây đóng chặt, Hà Tự đếm tầng từ bên ngoài, phát hiện căn phòng đó tối om không bật đèn.
Trang Hòa Tây đi từ lâu rồi.
Thật ra cô biết điều đó từ trước.
Nhưng vẫn phải làm đúng quy trình thôi.
Vẫn phải tốn rất nhiều tiền, mua về thứ rất đắng.
Thứ này uống vào sẽ mất ngủ, mất ngủ thì sẽ nghĩ đến những chuyện rất đắng cay, vòng luẩn quẩn. Vì để không đau khổ, thứ này rốt cuộc vẫn nên bị ném vào thùng rác.
Tốn không ít tiền đấy chứ.
Hà Tự tiếc rẻ một lúc, lắc nhẹ đá trong ly cà phê, giống hệt nhân viên văn phòng thành thị sành điệu, cầm ly bước về phía thùng rác bên đường.
Ném xong, cô lục túi, lấy điện thoại ra mua một cây xúc xích từ ông chủ quầy nhỏ đang chuẩn bị dọn hàng, rồi ngồi xổm bên bụi cỏ cho mèo ăn, tiện thể thủ thỉ với nó: “Phải ăn đồ ngon thì mới lớn nhanh được, biết không?”
“Lớn rồi là có thể tự tìm đồ ăn, rất oai phong.”
“Meo~”
“Thôi vậy, đừng lớn làm gì, tự kiếm ăn cực lắm.”
“Chẳng có ngày hay đêm gì cả.”
“Meo~”
“Giá mà mày chỉ sống được một năm thì tốt biết mấy.”
“Tao nghe nói phim của chị Hòa Tây huấn luyện võ công mất bốn tháng, quay tám tháng, vừa tròn một năm.”
“Nếu mày chỉ sống một năm, tao có thể nuôi mày đến cuối đời, như vậy thì cả đời mày cứ thế mà hưởng phúc, không khổ cực chút nào.”
“Haiz, nghe thấy không?”
“Đừng sống quá lâu.”
“Mệt mỏi lắm.”
Hà Tự nói xong thì đứng dậy, cong khóe mắt nói với con mèo vẫn đang vùi đầu ăn: “Ngủ ngon.”
Rồi cô bước nhanh ra ven đường, chuẩn bị về chỗ trọ.
Khi đi ngang thùng rác ban nãy, bước chân Hà Tự khựng lại, cô đá một cú vào đó.
“Đoảng!”
Tiếng động lớn đến mức cả cô và con mèo đều sững sờ tại chỗ hai giây, sau đó đồng loạt cắm đầu bỏ chạy như ăn trộm.
*
Chớp mắt đã một tuần trôi qua, Hà Tự vẫn chưa từng nhận được sắc mặt dễ chịu nào từ Trang Hòa Tây. Lúc thì bị xem như không khí, lúc thì bị mỉa mai châm chọc. Thái độ khác thường của Trang Hòa Tây rõ ràng đến mức ngay cả Trương Lệnh, người chỉ một lòng chuyên tâm vào võ thuật, thần kinh lại không nhạy cảm, cũng nhận ra có gì đó sai sai.
Nhưng nếu nói là bắt nạt thì vẫn còn xa mới đến mức đó.
Mọi người chỉ lặng lẽ quan sát, không ai đứng về phe nào. Không ai nhân cơ hội giẫm lên Hà Tự, cũng không ai ra tay nghĩa hiệp giúp đỡ cô. Hà Tự cứ thế tập luyện võ thuật vất vả nhàm chán trong bầu không khí bình lặng nhưng ngầm cuộn sóng ấy.