Cô chưa từng gặp ai trơ tráo đến vậy.
Đạo diễn võ thuật chính đang xem lại video thì nghe tiếng liền ngẩng đầu hỏi: “Sao thế? Vừa nãy phối hợp có vấn đề à?”
Trang Hòa Tây từ tư thế cúi mắt ngẩng đầu lên, chỉ trong chớp mắt đã khôi phục lại dáng vẻ bình thản: “Không có, đội của anh rất chuyên nghiệp.”
Được khen ngợi, đạo diễn lập tức cười toe toét: “Em nổi tiếng là chuyên cần mà, lần nào luyện tới cuối cùng cũng chẳng khác gì nửa chuyên nghiệp.”
Trang Hòa Tây đi đến ngồi xuống: “Chỉ là hư chiêu thôi.”
Tra Oanh ôm nước và khăn mặt chạy tới: “Chị ơi, chị không quên tối nay phải đến concert của chị Toàn chứ? Nghỉ một lát là phải bắt đầu chuẩn bị rồi.”
Trang Hòa Tây “ừ” một tiếng, nhận chai nước, duỗi chân trái ra phía trước, tư thế chân trụ ban nãy thoáng thả lỏng đôi chút.
Tra Oanh liếc nhìn, chẳng nói chẳng rằng, cúi người chỉnh lại ống quần cho cô.
Trang Hòa Tây nghỉ chưa đến năm phút đã rời đi, về phòng nghỉ tắm rửa, trang điểm, đến giờ sẽ có tài xế đến đón.
Tra Oanh toàn hành trình đi theo cô.
Hà Tự thì không có ai quản.
Tra Oanh vừa đi, cô cũng chẳng còn ai để hỏi, không biết bao giờ mình mới được về, đành tiếp tục ở lại luyện tập cùng đoàn phim. Sau bữa tối còn có tiết học lễ nghi và văn hóa, xong xuôi cũng đã chín giờ tối.
Hà Tự thu dọn sơ qua, đang đi đến cửa ga tàu điện ngầm thì Tra Oanh đột nhiên chạy tới gọi: “Hà Tự! Giúp tôi mang cà phê lên cho chị Hòa Tây với, chị ấy đang ở phòng nghỉ tầng ba. Cô ra khỏi thang máy thì rẽ trái, đi thẳng đến phòng cuối cùng là được! Mau đi!”
Hà Tự rất muốn giúp, nhưng nghĩ đến việc Trang Hòa Tây chán ghét mình, cô liền nắm lấy cổ tay Tra Oanh, kéo khiến cô nàng xoay một vòng đập vào người mình, lảo đảo nói: “Khá đấy, sức cũng mạnh ghê.”
Hà Tự cười gượng buông tay: “Tôi với chị Hòa Tây không thân.”
Tra Oanh: “Không cần thân đâu! Chị ấy đang tắm, hai người có đυ.ng mặt đâu. Cô chỉ cần lén quẹt thẻ vào, đặt cà phê xuống rồi rời đi, đơn giản lắm!”
“Tôi thật sự phải đi rồi! Nhiều việc muốn chết luôn!”
.
Chị Toàn, tức Vũ Toàn, là hậu bối cùng công ty với Trang Hòa Tây, ngoài đời còn có chút quan hệ họ hàng. Năm năm trước cô debut qua một chương trình tuyển chọn, giờ cuối cùng cũng bật lên được. Tối nay, cô tổ chức concert solo đầu tiên tại sân vận động Lộ Châu.
Tháng trước Trang Hòa Tây đã nói trước với Tảm Phàm là sẽ đến concert của Vũ Toàn để cổ vũ và lộ mặt một chút.
Tảm Phàm với tư cách cổ đông của Tinh Diệu Media rất vui lòng hỗ trợ bất cứ điều gì có lợi cho nghệ sĩ trong công ty, liền lập tức đồng ý, thậm chí còn giúp Trang Hòa Tây dời một buổi livestream, vô cùng chu đáo.
Nhưng khổ nhất vẫn là Tra Oanh.
Cô ấy đã thức cả đêm canh bình luận của fan, chỉ sợ trong mắt bọn họ chỉ có “chị nhà”, làm náo loạn sân khấu của nữ chính Vũ Toàn.
Với một trợ lý chuyên nghiệp và có tinh thần nghề nghiệp như Tra Oanh, nếu không điều phối được fan, không kiểm soát được bình luận, khiến cho tình trạng khách át chủ xảy ra, rồi fan hai nhà cãi nhau thì đó là một tội lỗi không thể tha thứ.
Cô ấy đã thi xong chứng chỉ quản lý nghệ sĩ, sắp tới còn định chuyển sang làm quản lý điều hành, tuyệt đối không thể xảy ra sơ suất vào lúc này.
Tra Oanh sốt ruột vỗ “bốp” thẻ phòng vào tay Hà Tự rồi chuồn lẹ khỏi đó.
Hà Tự sững người, nhìn tay trái, rồi lại nhìn tay phải, hoàn toàn không hiểu Tra Oanh đã biến mất bằng cách nào.
Hơi nước trên cốc cà phê không ngừng ngưng tụ rồi nhỏ giọt, chảy qua kẽ tay Hà Tự.
Cô lấy khăn giấy lau đi, ngập ngừng quay người về phía khách sạn.
Cô không có ý định lén lút đi vào như lời Tra Oanh dặn.
Với lời nhắc nhở của Tảm Phàm lúc trưa còn vang vọng bên tai, dù có cho cô một trăm lá gan, Hà Tự cũng không dám cố ý chọc giận Trang Hòa Tây vào lúc này.
Ấn tượng ấy sẽ chỉ ngày càng tệ đi mà thôi.
Hà Tự đứng ngoài cửa phòng nghỉ, lắng nghe một lát, bên trong im lặng như tờ.
Chắc Trang Hòa Tây vẫn còn đang tắm.
Hà Tự nghiêng người, kiên nhẫn dựa vào tường đợi.
Hôm nay vận động khá nhiều, thời gian tập luyện lại dài, cơ thể cô đã mệt rã rời. Đã thế, nhiệt độ hành lang lại vừa vặn dễ chịu, chẳng có chút tiếng ồn nào, ý chí của Hà Tự bị mài mòn cực nhanh. Cô chỉ cố được ba bốn phút thì đầu gối đã khuỵu xuống, theo vách tường trượt xuống, gục đầu lên gối lim dim ngủ thϊếp đi.
Cà phê đã được cô dùng áo khoác bọc lại, đặt trong túi giữ nhiệt, đủ ấm đến khi Trang Hòa Tây tắm xong.
Trang Hòa Tây thực ra đã quên sạch chuyện này, hoặc có thể nói là ngay từ đầu chẳng hề để tâm.
Trên đường về, Tra Oanh thấy cô trông mệt nên hỏi có muốn uống cà phê không. Khi đó cô đang thẫn thờ, chỉ “ừ” một tiếng theo phản xạ, chẳng mảy may để tâm.
Trang Hòa Tây vừa lau tóc vừa từ phòng tắm bước ra, điều hòa trong phòng đã bật, nhanh chóng xua đi hơi nóng ẩm trên người. Cô mở cửa sổ, tiện tay vứt khăn lên bàn, kéo ghế ngồi xuống bên cửa sổ.
Dự báo ngày mai trời đẹp, nên tối nay trăng sao sáng tỏ.
Trang Hòa Tây dựa người vào ghế, thả lỏng toàn thân, một chân duỗi dài ra ngoài, dáng vẻ uể oải. Tóc cô rất dài, dày và mượt, như sóng lúa mùa hè đổ xuống từ lưng ghế, từng giọt từng giọt nước nhỏ xuống sàn.
“Tách… tách… tách…”
Hà Tự gãi tai, càng ngủ càng sâu.
Chớp mắt đã đến mười một giờ đêm, tóc Trang Hòa Tây đã khô tự nhiên, cửa sổ mở to đón những làn gió nóng hầm hập thổi vào, khiến cổ cô rịn đầy mồ hôi. Cô ngồi thẳng dậy, vịn vào lưng ghế đứng lên, cuối cùng thu chân lại, vừa gọi điện thoại vừa đi ra ngoài.
“Đi thôi.”
“Không cần xuống gara, đợi ở cổng chính là được.”
“Ừm.”
“Không mang gì cả, em…”