Chương 13

Chỉ mấy câu là Tra Oanh tóm tắt xong đầu đuôi. Tảm Phàm nói: “Đưa điện thoại cho Hà Tự.”

Tra Oanh lập tức làm theo.

Hà Tự cầm lấy: “Chị Phàm.”

Tảm Phàm: “Hợp đồng của cô là ký với tôi. Tôi chưa lên tiếng thì Hòa Tây không làm gì được cô cả. Còn cô, cô định sao?”

Hà Tự đưa tay lên chạm vào cổ vẫn còn rát: “Thương của chị Hòa Tây không đâm trúng tôi.”

Một câu để ngỏ.

Không nói trắng ra, nhưng thái độ đã rõ ràng.

Tảm Phàm đang vội ra sân bay nên cũng không dài dòng: “Vậy cứ thế nhé?”

Hà Tự: “Vâng, làm phiền chị rồi.”

Tảm Phàm: “Làm việc đi, Hòa Tây đã huấn luyện trước cô hai tháng, tự tìm cách đuổi kịp đi.”

Hà Tự: “Dạ.”

Cuộc gọi kết thúc, Tra Oanh tuy còn muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn dẫn Hà Tự quay lại phòng giao cô cho Trương Lệnh, người hiền nhất trong nhóm huấn luyện võ thuật và dặn có việc thì cứ gọi điện ngay.

Ban đầu Hà Tự còn hơi lo, vừa đi theo Trương Lệnh học tập vừa chú ý động tĩnh bên phía Trang Hòa Tây.

Nhưng về sau lại phát hiện mình có vẻ lo lắng dư thừa.

Cô đi theo nhóm các vai phụ, phạm vi hoạt động chỉ quanh quẩn vài mét. Trong khi đó, Trang Hòa Tây có huấn luyện viên riêng, tập luyện một mình, hai bên gần như không tiếp xúc gì.

Mọi chuyện diễn ra êm thấm cho đến trưa.

Trương Lệnh giới thiệu Hà Tự với những người còn lại trong đội, sau đó dẫn cả nhóm đi ăn cơm.

Ăn xong, cả đội kéo nhau về phòng nghỉ ngơi. Hà Tự thì không có phòng riêng, cũng chẳng có việc gì làm, ngồi yên ở căng tin một lúc rồi quay lại phòng huấn luyện, muốn tranh thủ thời gian luyện thêm.

Không ngờ từ mười hai giờ đến hai giờ là giờ nghỉ thống nhất, phòng huấn luyện không mở.

Hà Tự đành đi vòng vòng quanh khu vực, không mục tiêu.

Khi đi ngang một phòng nghỉ cá nhân, phía sau cánh cửa bỗng vang lên một âm thanh kỳ lạ. Âm thanh ấy, Hà Tự đã nghe quen thuộc vô số lần ở quán bar, là tiếng rêи ɾỉ bất giác của con người trong lúc ham muốn lên cao. Có điều tiếng rên ấy lại vô cùng kiềm chế, nghẹn trong cổ họng, răng nghiến chặt, thỉnh thoảng mới bật ra vài tiếng khiến người khác không thể phân biệt nổi đó là đau đớn hay kɧoáı ©ảʍ.

Gương mặt trắng trẻo của Hà Tự khẽ ửng hồng.

Cô cũng nhận ra chủ nhân của giọng nói đó là Trang Hòa Tây.

Giọng của Trang Hòa Tây rất dễ nhận, giống như con người cô, trưởng thành, lạnh lùng, âm sắc hơi trầm, cô…

Thật ra cũng sống rất "có màu sắc".

Bỗng nhiên, Hà Tự có chút hiểu ra vì sao Tảm Phàm lại đặc biệt dặn cô không được tự tiện bước vào phòng của Trang Hòa Tây. Những chuyện thế này mà bị bắt gặp thì không chỉ đơn giản là xấu hổ. Nếu tin tức bị rò rỉ ra ngoài, hình tượng của Trang Hòa Tây sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng, thậm chí còn bị đồn là có đời tư hỗn loạn.

“Ù, ù, ù…”

Điện thoại trong túi Hà Tự đột nhiên rung lên không báo trước, làm cô giật nảy người. Cô vội vàng lấy tay che túi, rảo bước ra xa.

Đến một chỗ không có ai, Hà Tự mới lấy điện thoại ra nghe: “Chị Rue.”

Giọng Rue hơi cao, nghi ngờ hỏi: “Em đang làm gì đấy? Thở gấp vậy?”

Hà Tự liếc về phía phòng nghỉ sau lưng, điềm nhiên nói: “Chạy bộ.”

Rue: “?”

Giữa trưa nắng mà chạy bộ? Bị gì à?

Nhưng Rue giờ không rảnh quan tâm chuyện đó. Vừa định thần lại, cô đã vội vã hỏi: “Em thật sự rời đi luôn à?”

Hà Tự: “Là em bị đuổi việc mà.”

“Xạo! Bọn họ không phải nói có người khiếu nại em sao? Đem bằng chứng khiếu nại ra đây xem nào!”

“Thôi đi, chó cắn ta một phát, ta lại cắn trả, chẳng khác gì ta với chó cùng một giuộc.”

“Lý sự cùn!”

“Sau đó định làm gì?”

“Đã có kế hoạch rồi, chờ xác định xong sẽ nói chị biết.”

“Nếu có khó khăn thì gọi cho chị bất cứ lúc nào, chị với Sin dù có nghèo mấy thì nuôi em mấy bữa cơm vẫn vô tư.”

“Cảm ơn chị Rue.”

“Cảm ơn gì mà cảm ơn, Sin bảo em phải ăn uống tử tế, ngủ nghỉ đàng hoàng, chuyện kiếm tiền đừng vội, cổ vừa bán mấy bài hát cho studio của mấy ngôi sao, trong tay đang có tiền nhàn rỗi.”

Hà Tự nắm điện thoại bật cười: “Tiền của chị Sin chẳng phải đều để cho chị xài à, cổ nỡ chia cho em sao?”

Rue hừ nhẹ: “Chuyện này em nghĩ cổ có quyền quyết định hả?”

Hà Tự: “Không có quyền.”

Rue: “Vậy thì nghe lời ngoan ngoãn, nhớ gọi điện.”

Hà Tự đáp: “Vâng ạ.”

Rue cuối cùng cũng an lòng, buông mấy câu linh tinh với Hà Tự hơn chục phút. Lúc điện thoại nóng rực cả tay dưới trời nắng chang chang, Rue mới không tình nguyện mà dập máy.

Hà Tự vẩy nhẹ điện thoại rồi nhét lại vào túi, chuẩn bị ngoan ngoãn quay về trước cửa phòng huấn luyện chờ người, những chỗ khác phức tạp quá, dễ “dính đạn lạc”.

Cô vẫn chưa quen bố cục nơi này, không biết các lối đi thông nhau thế nào, đành lần theo đường cũ mà quay lại, cô rón rén bước qua hướng phòng nghỉ cá nhân của Trang Hòa Tây.

Đi được nửa đường, hành lang trống trải vang lên một tiếng “cạch”.

Cửa phòng nghỉ của Trang Hòa Tây mở ra từ bên trong, cô ấy bước ra ngoài, dù ngược sáng vẫn nhìn ra khuôn mặt rất trắng, tóc mai hai bên ướt đẫm, vài lọn tóc dính vào cần cổ đổ mồ hôi, trông vô cùng chật vật.

Hà Tự chưa từng có kinh nghiệm giường chiếu, không biết một cuộc hoan ái tiêu hao thể lực đến đâu, có thể khiến người ta “vật vã” như thế nào, chỉ thấy kỳ lạ là mấy phụ nữ ở quán bar sau khi xong việc mặt đều đỏ bừng, thậm chí cổ và xương quai xanh cũng phủ đầy vết ửng rõ rệt, còn Trang Hòa Tây thì mặt trắng bệch, chẳng có chút hơi ấm dư âm sau cao trào nào.

Chỉ có bước chân lảo đảo là giống với những người phụ nữ kia.

Hà Tự nghĩ thế, ánh mắt vô thức trượt xuống đôi chân của Trang Hòa Tây.

Đôi chân ấy dài, thẳng, thon gọn, vốn đang đi trên một quỹ đạo không giao nhau với cô thì bỗng dừng lại nửa nhịp, rồi bắt đầu nghiêng lệch. Tiếng gót giày gõ xuống mặt đất nặng nề hơn, luồng khí lạnh xung quanh như dâng lên từ dưới chân.