Chương 12

Cô đã làm chuyện này gần hai tháng, rất thuần thục, vốn nghĩ mình có thể giấu kín cho đến ngày kết thúc hợp đồng.

Không ngờ vừa bôi xong ngẩng đầu lên thì ánh mắt đυ.ng ngay người phụ nữ đang đứng ở cửa.

Sự khinh bỉ trong mắt người đó hoàn toàn không được che giấu.

Ánh mắt như lưỡi dao, lạnh buốt và sắc bén.

Trong đôi đồng tử sâu thẳm ấy cuộn trào phẫn nộ.

Ngón tay Hà Tự khẽ co lại, hộp kem nền rẻ tiền phát ra tiếng kêu răng rắc trong lòng bàn tay.

Người phụ nữ ấy bước đi trong cơn giận dữ, mang theo nhịp tim thất thường của cô và âm thanh nhỏ bé đáng thương của hộp nhựa vỡ.

Giây phút đó, Hà Tự chợt ý thức được thứ cô tưởng là điểm cộng, ở trong mắt Trang Hòa Tây lại là điểm trừ lớn. Vết sẹo mà cô phải cắn gãy hai đôi đũa mới tạo được trên chân mình, hóa ra lại là một màn diễn ngu ngốc.

Nếu cô biết điều, thì lẽ ra nên tránh xa Trang Hòa Tây, đừng để một ngày nào đó thật sự bị cô ấy đâm xuyên cổ bằng một nhát thương.

Nhưng mức lương Tảm Phàm đưa ra quá hấp dẫn, còn cô thì không có đường lui.

Vậy nên cô chỉ còn cách cược một phen, đánh liều lần cuối thành thật với Tảm Phàm về nguồn gốc của vết sẹo.

Cô nghĩ rằng nghệ sĩ cấp bậc như Trang Hòa Tây đều do Tảm Phàm quản lý, diễn viên đóng thế thì càng không đáng nhắc đến, nói trắng ra là cũng do cô ấy quyết định.

Chỉ cần qua được ải này, mọi chuyện vẫn còn hy vọng.

Thế là, trong văn phòng, khi Tảm Phàm còn chưa lấy hợp đồng từ túi ra, Hà Tự đã chủ động liếc xuống chân mình rồi mở lời, mở lời trước khi ký hợp đồng sẽ khiến cô trông chân thành và thẳng thắn, không toan tính. Nếu ký rồi mới nói, điểm ấn tượng sẽ tụt thảm hại.

Cô đã mất sạch điểm trong mắt Trang Hòa Tây, không thể đánh mất nốt trong mắt Tảm Phàm.

Đây là cơ hội duy nhất của cô.

“Chị Phàm, có một chuyện, em muốn báo trước với chị.” Hà Tự nói.

Tảm Phàm quay đầu lại: “Chuyện gì?”

Hà Tự đứng lên, nghiêng chân phải về phía Tảm Phàm: “Chỗ này của em có một vết sẹo, y hệt của chị Hòa Tây.”

Tảm Phàm cúi xuống nhìn.

Quả thật.

Dù là vị trí hay hình dạng, đều gần như giống hệt.

“Trùng hợp vậy? Xem ra hôm nay không ký hợp đồng với cô cũng không được rồi.” Tảm Phàm cười nói, lấy hợp đồng ra đặt lên bàn.

Hà Tự: “Không phải trùng hợp, là em cố ý.”

Nụ cười trên mặt Tảm Phàm lập tức biến mất, ánh mắt trở nên sắc lạnh và cảnh giác: “Ý cô là gì?”

Hà Tự: “Là vết sẹo này do em tự dùng dao rạch ra.”

Tảm Phàm: “Lý do? Đừng nói với tôi là vì quá thích Hòa Tây, thích đến mức muốn có cả vết thương giống cô ấy.”

Ánh mắt của Tảm Phàm sắc như có thể xuyên thấu lòng người.

Hà Tự bị ánh mắt ấy đè nặng, càng thêm khẳng định người quyết định cô có được làm thế thân của Trang Hòa Tây hay không, chính là Tảm Phàm.

Chị ấy rất tinh tường.

Thậm chí…

Có vẻ còn rất hài lòng với cô.

Thính giác của Hà Tự nhạy bén, đã nghe thấy có tiếng bước chân đến gần văn phòng Tảm Phàm từ rất sớm, nên cô vẫn luôn âm thầm quan sát cửa. Khi nhìn thấy phản chiếu trên cửa kính, ánh mắt trỗi dậy kinh ngạc của Tảm Phàm dành cho mình, cô biết mình vẫn còn cơ hội.

Chỉ cần câu trả lời tiếp theo khiến đối phương hài lòng.

Sự đối đầu trong im lặng tưởng như là một bên mạnh mẽ áp đảo, một bên thấp thỏm né tránh, nhưng thực chất Hà Tự chỉ đang cúi đầu suy nghĩ.

Rất nhanh, cô ngẩng đầu lên, giọng tuy nhỏ nhưng không hề yếu đuối: “Ngành học của em là một trong bốn chuyên ngành được mệnh danh là "hố chôn sinh viên", tìm việc cực khó, lương cực thấp.”

Tảm Phàm: “Cô muốn kiếm tiền?”

Hà Tự: “Muốn.” Rồi bổ sung thêm: "Muốn đến bên cạnh người mình thích, vừa làm việc vừa kiếm tiền.”

Vì thích, cô sẽ tận tâm.

Vì muốn kiếm tiền, cô sẽ hết lòng.

Đứng trên góc độ của người tuyển dụng, kiểu người như vậy chắc chắn rất dễ dùng.

Hà Tự nghĩ thế.

Trong căn phòng làm việc mát lạnh, thứ duy nhất còn lại chỉ là tiếng điều hòa và nhịp tim mà cô đang cố hết sức kìm nén.

Thình, thịch, thình…

Qua khoảng thời gian tưởng như dài bằng nửa đời người, khóe miệng Tảm Phàm chợt nhếch lên, nở nụ cười như gió xuân ấm áp:

“Hà Tự, cô thật đặc biệt, tôi lần đầu tiên gặp kiểu người vừa thông minh lại vừa thành thật như cô.”

Nghe chẳng giống lời khen, nên Hà Tự chỉ âm thầm thả lỏng bờ vai khi bắt được hàm ý đằng sau nụ cười ấy, chứ không hề nói “cảm ơn”.

Tảm Phàm gõ nhẹ tập hợp đồng lên đùi, lại một lần nữa nhắc nhở: “Sau này nếu không cần thiết, đừng mặc quần ngắn trước mặt Hòa Tây, cô ấy không thích nhìn thấy vết sẹo đó.”

Hà Tự đã nhịn được một lần, nhưng lần thứ hai thì không. Cô khẽ liếʍ môi, hỏi: “Nếu chị ấy đã nhìn thấy rồi thì sao?”

Tảm Phàm: “Vậy thì quãng thời gian sau này của cô sẽ rất khó khăn.”

Hà Tự: “Nhưng tôi vẫn muốn được làm việc bên chị Hòa Tây.”

Thế là Tảm Phàm đưa hợp đồng cho cô.

Lúc đó cô thật sự rất cảm ơn bố mẹ đã sinh cho mình một gương mặt vô hại, dùng để lừa người thì vừa khéo.

Đấy, đến Tảm Phàm tinh ranh như vậy cũng bị lừa.

Nhưng lừa người chung quy vẫn là không tốt.

Vậy nên cơn giận của Trang Hòa Tây, cô phải nghiêm túc mà gánh lấy.



Hà Tự lại liếc nhìn về phía trong phòng huấn luyện, rồi quay lại hỏi Tra Oanh: “Võ thuật các thứ, tôi học cùng chị Hòa Tây, hay học với thầy giáo khác?”

Câu hỏi ấy khiến dạ dày Tra Oanh đau thắt, cô trợn tròn mắt: “Chị Hòa Tây dí súng vào đầu cô rồi mà cô còn muốn học chung à?”

Hà Tự sửa lại: “Là dí vào cổ.”

Tra Oanh: “Khác gì nhau?”

“Không được, tôi phải gọi cho chị Phàm.” Tra Oanh cuống cuồng lấy điện thoại ra: "Chị Hòa Tây vừa rồi nói thẳng là không cần cô nữa, tôi phải xin chỉ thị cái đã. Alo, chị Phàm, chị tiện không ạ? Em có chuyện gấp muốn nói.”