Ồ, không đủ thuyết phục.
Tảm Phàm tiếp lời: “Từ con số không mà đào tạo một người mới thành hình không dễ chút nào, không chỉ tốn tiền mà còn tốn thời gian và sức lực. Hòa Tây đang ở giai đoạn tăng tốc trong sự nghiệp, tuyệt đối không thể bị những chuyện lặt vặt như này làm chậm trễ.”
Hiểu rồi.
Hà Tự nói: “Cảm ơn.” Vì đã trả cô mức lương cao đến vậy.
Tảm Phàm khẽ mỉm cười, ngón tay gõ nhẹ lên thành ghế sofa: “Thời gian tới cô sẽ luôn kè kè bên Hòa Tây. Tôi nhắc trước, nếu không được cô ấy cho phép, thì đừng tự tiện vào phòng của cô ấy. Tôi nói là bất kỳ căn phòng nào.”
Hợp lý.
Đừng nói là ngôi sao, ngay cả người bình thường cũng có quyền riêng tư.
“Vâng.” Hà Tự đáp.
Tảm Phàm không nói gì thêm, sau khi Hà Tự ký hợp đồng xong, cô liền rời đi.
Chẳng bao lâu sau, Tra Oanh đến nói: “Thứ Tám Của Mèo, chị Phàm bảo tôi đưa cô đi gặp chị Hòa Tây.”
Hà Tự cầm đồ chuẩn bị đi ra ngoài: “Tôi tên là Hà Tự, chữ "Tự" trong "khởi đầu câu chuyện".”
Tra Oanh: “Tôi là Tra Oanh, chữ "Oanh" trong "chim hót líu lo".”
“Phim mới của chị Hòa Tây có rất nhiều cảnh hành động, mà độ khó thì khỏi nói. Tổng cộng sẽ có bốn tháng huấn luyện võ thuật, bắn súng, lễ nghi và vài nội dung khác. Từ từ cô sẽ biết. Chị Phàm nói, để đảm bảo chất lượng phim, Hòa Tây học gì, cô cũng phải học cái đó. Cô ấy học đến đâu, cô phải theo kịp đến đó. Cô…”
Câu nói của Tra Oanh còn chưa dứt, đột ngột hét lên một tiếng thảm thiết, ôm đầu ngồi thụp xuống đất. Ngay bên cạnh, đồng tử của Hà Tự co rút dữ dội, cả người như bị đông cứng, mặt trắng bệch, đứng chết trân tại chỗ.
Toàn bộ ánh mắt trong phòng huấn luyện đều đổ dồn về phía Hà Tự.
Tóc của Hà Tự vừa bị luồng gió từ cây thương lướt qua làm tung lên, cổ cũng bị mũi thương sượt qua, bỏng rát. Thần kinh và cơ bắp cô đang căng như dây đàn, đến mức ngay cả phản xạ nuốt nước bọt cũng khó khăn tột độ, âm thanh khô khốc vang lên rõ ràng trong cổ họng.
“Ực…”
Trong tầm mắt lờ mờ, mũi thương bạc sắc lạnh vẫn còn đang chỉ vào cổ cô.
Trang Hòa Tây đứng cách đó một mét, tay cầm trường thương, mặt lạnh như mây mù giăng kín. Ánh mắt cô thậm chí còn lạnh hơn thứ vũ khí nặng nề trong tay.
“Tôi thật không ngờ tiêu chuẩn tuyển người của chị Phàm lại thấp đến mức này, thứ gì cũng dám nhét vào.”
Lời nói rất khó nghe, nhưng không sai.
Hà Tự cảm thấy hai tháng ròng rã tập luyện nhìn thẳng vào mắt người khác rốt cuộc cũng có tác dụng, cô đã diễn trò ngay dưới mí mắt Trang Hòa Tây, vậy mà cũng chỉ hoảng loạn trong chốc lát, sau đó liền nuốt hết những cảm xúc khô khốc trong miệng, sự bối rối trong ánh nhìn, rồi bình tĩnh đối mặt với người phụ nữ bước ra từ trong ống kính ấy.
Đã có một giây cô chắc chắn rằng nếu gϊếŧ người không phạm pháp, nếu bọn họ thật sự đang sống trong thời đại trọng quyền lực và vũ khí lạnh, thì ngọn thương này hẳn đã xuyên thủng cổ họng cô, chứ không phải chỉ lướt qua da thịt.
Ánh mắt mà Trang Hòa Tây nhìn cô không phải là chán ghét, mà là căm ghét sâu sắc.
Căn phòng huấn luyện vốn ồn ào giờ đây bỗng chốc im bặt.
Tra Oanh hoàn hồn sau cú sốc, lật đật đứng dậy giải thích: “Chị Hòa Tây, hiểu lầm! Chỉ là hiểu lầm thôi! Đây là Hà Tự, người mà chị Phàm chọn làm thế thân mới cho chị! Hà Tự, mau gọi chị đi!”
Hà Tự mấp máy môi, còn chưa kịp phát ra âm thanh, mũi thương bên cổ đã bất ngờ rút lại, lướt sát vành tai. Khoảng cách ấy mang theo áp lực nặng nề, khiến Hà Tự ngưng thở, bản năng nhắm chặt mắt lại.
Chỉ là một khoảnh khắc rất ngắn.
Trước khi màng nhĩ kịp tiếp nhận hết cảm giác bị chấn động, giọng nói lạnh băng của Trang Hòa Tây đã vang lên, đông cứng mọi giác quan:
“Quá kém, chỗ nào đến thì cút về chỗ đó đi.”
Thái độ vô cùng ngạo mạn.
Khiến người khác mất hết thể diện.
Nói xong liền quay người rời đi, để lại tất cả những ánh mắt dò xét và bàn tán đổ dồn lên người Hà Tự, kẻ mới đến.
Tra Oanh nhìn trái nhìn phải, không biết làm sao, đành vội vàng kéo Hà Tự ra ngoài, thấp giọng hỏi với vẻ vẫn còn sợ hãi: “Cô bị dọa sợ rồi à?”
Có một chút.
Khi ngọn thương vừa đâm tới, cô đã sợ đến lạnh cả tim.
May mà bao nhiêu ngày qua cô đã chuẩn bị tâm lý kỹ lưỡng, sau đó chỉ còn là chút ngượng ngập vì bị người ta nhìn thấu suy nghĩ trong đầu.
Trong đầu Hà Tự thoáng hiện lại câu “đồ có vấn đề về tâm lý” của Trang Hòa Tây, cô mím môi liếc nhìn vào trong.
Động tác nhỏ này lọt vào mắt Tra Oanh thì hoàn toàn là biểu hiện của việc còn chưa hoàn hồn. Cô vội vàng an ủi: “Chị Hòa Tây bình thường không như vậy đâu, với người xung quanh chị ấy rất khách sáo, gần như tuần nào cũng đãi trà chiều, khai máy, đóng máy, lễ tết… phong bao lì xì nhiều không đếm xuể. Ngày thường cũng chẳng làm màu, rất biết điều, dễ sống lắm.”
“Hôm nay không hiểu ăn nhầm phải gì.”
Tra Oanh vừa xoa cánh tay nổi đầy da gà vừa lầm bầm một câu, rồi dịu giọng dỗ dành: “Chuyện ban nãy cô đừng để trong lòng, có thể là chị Hòa Tây tập luyện quá mệt, ai mà chẳng biết, người mà mệt thì dễ cáu.”
Hà Tự gật đầu: “Tôi biết.”
Không phải biết là mệt thì dễ mất bình tĩnh.
Mà là biết vì sao Trang Hòa Tây nổi giận, vì sao lại nói cô là “đồ có vấn đề về tâm lý”.
Vì cô đã nhìn thấy, tận mắt.
…
Khoảng bốn, năm mươi phút trước, Hà Tự vẫn đang ở trong văn phòng chờ Tảm Phàm.
Hành lang bên ngoài yên tĩnh, gần như không có ai đi lại.
Sau khi chắc chắn không ai xung quanh, Hà Tự lấy từ ba lô ra một hộp kem nền, dùng ngón tay chấm một ít, cẩn thận thoa lên vết sẹo mới vẫn còn nhợt nhạt và rõ ràng viền mép trên chân, cố gắng biến nó trông giống như một vết sẹo cũ, mờ màu.