Nửa tháng trước, Hà Tự đăng một tấm hình chụp cùng standee của Trang Hòa Tây, trong hình là mặt chính diện của Trang Hòa Tây và bóng lưng của cô như hai mặt của cùng một người, mức độ tương đồng giữa họ thật hoàn hảo.
Cô ta chính là người thích hợp nhất để làm thế thân của Trang Hòa Tây.
Nhưng dựa trên kinh nghiệm trước đó, Tảm Phàm vẫn lo lắng cô là kiểu fan cuồng có xu hướng cực đoan.
Để loại người đó ở bên cạnh Trang Hòa Tây chẳng khác gì đặt một lưỡi dao hai lưỡi bên người cô ấy, lúc cần có thể lập tức xả thân bảo vệ, nhưng cũng dễ dàng vượt giới hạn, trở nên tham lam phiền toái. Rất nguy hiểm.
Vì vậy, dù đã trúng tuyển ngay từ cái nhìn đầu tiên, Tảm Phàm vẫn không lập tức đưa ra quyết định, mà hẹn gặp mặt để xác nhận vài chuyện.
Ánh mắt sắc bén của Tảm Phàm quét một vòng từ trên xuống dưới, rồi giấu đi ánh kinh ngạc thoáng hiện trong đáy mắt, bước vào trong và nói: “Thứ Tám Của Mèo?”
Hà Tự nghe tiếng quay đầu lại, vì đang lơ đễnh nên ánh mắt lạc thần bỗng trở nên mơ hồ khi chạm vào ánh mắt của Tảm Phàm.
Tảm Phàm gần như xác định ngày, sự yêu thích của cô dành cho Trang Hòa Tây không mang ác ý, cũng không có du͙© vọиɠ chiếm hữu. Cô tin rằng “biết người biết mặt khó biết lòng”, nhưng cũng tin rằng “tướng tùy tâm sinh”. Mà trên gương mặt Hà Tự, rõ ràng viết hai chữ: “Người tốt”.
Sự cảnh giác trong lòng Tảm Phàm lập tức giảm đi một nửa, cô bước tới ngồi xuống sofa.
Hà Tự nhìn cô, nói: “Là tôi.”
Tảm Phàm dùng cằm ra hiệu về chiếc ghế đối diện: “Ngồi đi.”
Hà Tự liếc nhìn sợi dây buộc tóc trên ghế, không dám ngồi xuống.
Tảm Phàm nói: “Của Hòa Tây đấy. Không sao, cứ ngồi. Cô ấy không kiêu căng đến mức lấy một sợi dây buộc tóc để đánh dấu chủ quyền cái ghế.”
Hà Tự bèn cầm dây buộc tóc lên rồi ngồi xuống, cô duỗi thẳng các ngón tay, hơi tách ra, sợi dây đen từ từ trượt lên cổ tay trắng gầy của cô theo độ căng tự nhiên.
Tảm Phàm không giấu diếm mà vừa quan sát cô vừa hỏi: “Thích Hòa Tây à?”
Hà Tự đáp: “Thích.”
Tảm Phàm: “Thích mười năm rồi?”
Đầu lưỡi Hà Tự động đậy trong miệng, nhưng cô không làm ra hành động mím môi như thường lệ, chỉ đáp: “Ừm.”
Tảm Phàm: “Mười năm trước cô bao nhiêu tuổi?”
Hà Tự: “Mười một.”
Quá nhỏ.
Nhan sắc của Trang Hòa Tây thường hấp dẫn những cô gái lớn hơn một chút, đã hiểu chút ít về yêu đương, ngày ngày không gọi “vợ ơi” thì cũng cầu nguyện được vợ đè.
Nói một câu ngắn gọn: Trang Hòa Tây có gương mặt kiểu “con gái nằm mơ cũng muốn được cô ấy đè hoặc đè cô ấy”, đến mức con trai cũng phải chùn bước, mà Hà Tự mười một tuổi thì không có khả năng đó.
Cũng chẳng có suy nghĩ đó.
Vì vậy Tảm Phàm hỏi thẳng: “Vì sao thích cô ấy?”
Hà Tự đã thuộc lòng câu trả lời: “Mười một tuổi là cái tuổi chẳng có gì trong tay, nhưng lại bắt đầu biết tưởng tượng tương lai. Nhìn thấy chị Hòa Tây mười chín tuổi rực rỡ chói lòa, thật sự rất dễ ngưỡng mộ. Tôi cũng thấy lạ, chân cô ấy có vết sẹo sâu như vậy, tại sao không khóc? Thế là trong lòng nghĩ, sau này mình cũng muốn mạnh mẽ như cô ấy.”
Lời giải thích rất chân thành, cũng có vẻ hợp tình hợp lý.
Tảm Phàm dùng ngón trỏ gãi nhẹ chân tóc, lẩm bẩm như đang tự nói với chính mình: “Cô làm sao biết được cô ấy không khóc?”
Hà Tự hơi khựng lại.
Tảm Phàm mỉm cười, chuyển sang chủ đề khác: “Thế thân của Hòa Tây đều là thế thân chuyên biệt, lương được trả theo tháng, cái này cô có tìm hiểu trước chưa?”
Hà Tự: “Tôi tìm hiểu rồi.”
“Lương trả như thế này, có vấn đề gì không?” Tảm Phàm giơ tay ra hiệu một con số.
Hoàn toàn vượt ngoài kỳ vọng của Hà Tự, cô kiềm chế cơn xúc động, bình tĩnh đáp: “Không có.”
Tảm Phàm: “Vậy quyết định thế nhé.”
Vừa nói, cô vừa nghiêng người.
Hà Tự thấy cô thò tay vào túi, lấy ra hai bản hợp đồng lao động.
Điều hòa trong phòng làm việc thổi rất mạnh, khí lạnh khiến những vùng da hở trên người Hà Tự nổi hết cả gai ốc. Cô nhìn theo động tác lật giở của Tảm Phàm, tiếng hô hấp hòa lẫn vào tiếng ù ù của điều hòa…
Tảm Phàm đẩy hợp đồng tới trước mặt Hà Tự, ngón tay gõ nhẹ lên bìa hai cái: “Xem đi, không có vấn đề gì thì ký tên vào. Hôm nay bắt đầu đi làm.”
Hà Tự: “Hôm nay luôn ạ?”
Tảm Phàm: “Nhanh quá à?”
Hà Tự lắc đầu, nói: “Không nhanh đâu.”
Mức lương cao gấp đôi mong đợi đang lơ lửng trước mắt như một lon pate mèo thơm lừng, khiến cô có đi làm lúc nào cũng được.
Xem ra lời đồn chí ít đúng một nửa, làm thế thân của Trang Hòa Tây quả thực nhiều tiền.
Hà Tự cúi đầu nhìn bản hợp đồng, thầm nghĩ.
Còn chuyện ít việc hay không, cô sẽ sớm biết thôi.
Bề ngoài thì cô như đang lật từng trang hợp đồng để xem kỹ, nhưng thật ra tâm trí đã bay vυ"t đi nơi khác. Để không bị phát hiện, cô cố ý cụp mắt thật thấp, hoàn toàn không hay biết Tảm Phàm vẫn luôn chăm chú quan sát mình.
Bỗng dưng, Tảm Phàm mở miệng: “Hà Tự, tiền lương trong hợp đồng, tôi sẽ tăng gấp đôi cho cô.”
Số tiền đó, đủ để cô sống nửa năm.
Hà Tự khẽ vui trong lòng, nhưng cũng không để bị chiếc bánh từ trên trời rơi xuống này làm mờ mắt, cô hỏi một cách tỉnh táo: “Có điều kiện bổ sung gì không?”
Tảm Phàm: “Có.”
Hà Tự: “Là gì?”
Tảm Phàm nghiêng người tựa vào ghế sofa, chân dài bắt chéo sau bàn thấp: “Nếu tôi không mở lời, cô không được từ chức.”
Chuyện này thì có gì khó?
Giờ cô chỉ mong có một cái bát cơm sắt để giữ lấy mà không bị tuột khỏi tay.
Nhưng tại sao lại là cô? Ngoài việc giống với Trang Hòa Tây, cô nghĩ mình chẳng có ưu thế nào cả.
Hà Tự nhìn vào mắt Tảm Phàm, hỏi: “Vì sao?”
Tảm Phàm hạ nhẹ mí mắt, nghịch chiếc nhẫn trên ngón tay, giọng điềm đạm: “Tìm một người giống Hòa Tây như vậy đâu phải chuyện dễ.”