[Đầu xuân 2021].
Tuyến xe buýt số 300 lắc lư nghiêng ngả xuyên một mạch về phía tây, hướng vào khu “Mộ Quang Lý”, Hà Tự ngồi ở góc cuối cùng của dãy ghế sau, cúi đầu nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.
Độ sáng đã kéo xuống mức thấp nhất mà vẫn cảm giác như muốn lóa mắt.
Cô phớt lờ những tấm hình màu mè loạn xạ xung quanh, lần theo đường dẫn của các app vay tiền rồi ấn vào.
#Vay tư nhân | Không phí trước khi giải ngân | Giải ngân trong ngày#
Từng cụm chữ mê hoặc được in đậm ghim ngay đầu trang, chỉ cần Hà Tự nhấn nhẹ vào nút “Nộp đơn ngay”, cô sẽ lập tức bước vào quy trình vay.
Chỉ cần có tiền mọi thứ sẽ dễ thở hơn.
Ngón tay cái đang lơ lửng trên màn hình trượt sang mép điện thoại quệt một cái, rồi lại quay về…
“Đến trạm Mộ Quang Lý, xin mời hành khách xuống cửa sau. We are now…”
Giọng thông báo đột ngột vang lên như tiếng chuông báo động sắc lẹm, trong nháy mắt kéo lý trí của Hà Tự vốn gần như trượt khỏi đường ray giật về đúng vị trí, cô hoảng hốt nhấn khóa màn hình, xuống xe, cắm đầu bước nhanh về phía “404 BAR”.
Đó là quán bar nơi cô làm việc, mỗi tối từ 9 giờ đến 5 giờ sáng hôm sau. Lúc bước đến cửa đã là 8 giờ 50, Hà Tự hấp tấp thay đồng phục rồi lao vào ca làm.
Ba tiếng liền chạy không kịp thở, cuối cùng đợt cao điểm cũng trôi qua.
Hà Tự giơ tay xoa đôi tai bị khẩu trang siết đến đỏ rát, đi ra phòng nghỉ của nhân viên phía sau.
Bên trong khói thuốc mù mịt, đã tụ tập sẵn mấy người ở đó.
Thấy Hà Tự bước vào, Rue, giọng ca chính của ban nhạc địa phương, nhanh chóng dụi tắt điếu thuốc, vừa chạy đi mở cửa sổ cho thoáng vừa quát mấy người còn lại tắt thuốc ngay, đừng có làm hư con nít.
Tay guitar Sin đứng bên cạnh bật cười, bảo Rue mới ngoài đầu ba mà đã có tinh thần làm mẹ trước tuổi.
Rue đáp ngay: “Cậu biết cái gì, Hà Tự tính ra mới hai mươi mốt tuổi, nhìn con bé mỗi lần vác két bia từ cửa sau vào mà tôi đau lòng muốn chết.”
Sin: “Lần sau chị vác hộ nó?”
Rue liếc một cái: “Vậy nuôi cậu để làm gì? Không phụ tôi làm việc thì cũng phải phụ tôi trên giường chứ, mỗi ngày mệt muốn chết còn phải mớm nước cho cậu uống?”
Sin đưa tay chọc chọc mũi mình, cười trừ và im lặng.
Rue thấy Hà Tự lại gần thì đưa cho cô cái burger: “Chạy nguyên buổi tối rồi, mệt không?”
Hà Tự: “Mệt.”
Rue: “Con bé này vẫn quá thật thà. Làm công ăn lương, có ai mà không gian lận và trốn việc, à đúng rồi…”