Chương 7

Khác với Lâm Thượng, trên người Bùi Thiệu có một loại khí chất mà Lâm Chiêu Chiêu không thể nói rõ thành lời.

Chỉ thấy thiếu niên dáng người cao ráo, sáng sủa, mặc một chiếc áo bào vạt chéo bằng lụa màu đỏ son thêu hoa văn bảo tướng, vai rộng eo thon, ngồi một cách đầy uy nghiêm, phóng khoáng. Chân đi đôi ủng da hươu màu đen còn buộc một con dao găm, siết chặt làm nổi bật đường cong của bắp chân, trông vô cùng phóng khoáng, bất kham.

Nói chuyện xong, hắn quay đầu lại, để lộ gương mặt với những đường nét lưu loát, đôi mắt sáng như sao, sống mũi cao thẳng, quai hàm thon gọn, dung mạo khiến người ta phải hai mắt tỏa sáng. Khóe môi hắn cong lên một nụ cười nhạt, nhưng thực chất ý cười lại không chạm đến đáy mắt. Lâm Thượng nâng ly kính rượu hắn, hắn chỉ khẽ gật đầu, ngay cả chén rượu cũng không nhấc lên.

Vậy mà Lâm Thượng lại chẳng hề để tâm, cười đến không thấy mắt đâu, dường như có ý nịnh bợ.

Lâm Chiêu Chiêu bĩu môi.

Mắt Bùi Thiệu rất tinh, lập tức phát hiện ra nàng, đột ngột nhìn về phía này, ánh mắt hắn lạnh lùng sắc bén, ẩn chứa sự kiêu ngạo.

Lâm Chiêu Chiêu vội rụt người lại.

Ăn cơm xong, Quốc công phu nhân sắp xếp cho các gia quyến nữ đi dạo vườn. Mấy năm nay chiến sự ở Tây Bắc diễn ra liên miên, hiếm khi sau một trận đại chiến lại có được sự thảnh thơi như vậy. Các cô nương tay trong tay, tiếng cười nói rộn ràng, một khung cảnh tràn đầy vui vẻ.

Lâm gia không có gia quyến nữ nào khác nên Lâm Chiêu Chiêu lủi thủi một mình. Quốc công phu nhân cho một nha hoàn dẫn nàng đi, nhưng nha hoàn đó lại ham vui, thấy Lâm Chiêu Chiêu mặc quần ngắn gọn gàng, gương mặt mộc mạc, lại im lặng trông như một cậu con trai, không giống như đi theo các tiểu thư kia có thể kiếm được tiền thưởng, nên chẳng mấy chốc đã bỏ mặc Lâm Chiêu Chiêu.

Lâm Chiêu Chiêu lại vui vẻ khi được ở một mình. Nàng đi vào con đường nhỏ vắng vẻ, cảnh sắc trong Quốc công phủ vô cùng thanh nhã, lầu son gác tía san sát nhau, hoa cỏ um tùm, liễu rủ thướt tha, vừa mới lạ vừa xinh đẹp.

Nàng nhảy lên, bứt mấy cành liễu, vung vẩy lá liễu, nhìn đông ngó tây.

Rẽ đến chỗ hòn non bộ, không ngờ trong góc lại có người, chính là vị Thiếu tướng quân đã trừng mắt với nàng lúc ăn cơm ban nãy.

Lúc này hắn đang ngồi xổm trong hòn non bộ, vạt áo bị đè lên lớp bụi đất cũng chẳng màng, dường như đang trốn ai đó, tập trung nhìn qua khe hở của hòn non bộ để quan sát con đường lớn ở phía bên kia.

Cảm nhận được có động tĩnh, hắn vội quay đầu lại, động tác cực nhanh. Lâm Chiêu Chiêu không phòng bị nên giật mình một cái, kinh ngạc nhìn thẳng vào đôi đồng tử đen láy của thiếu niên, ngẩn ra một lúc mới nhớ phải hành lễ với hắn.

Nàng không rõ nữ tử nên hành lễ thế nào, may mà vẫn còn nhớ cách Lâm Thượng hành lễ với Bùi Thiệu, bèn bắt chước theo, chắp hai tay lại làm lễ ôm quyền: "Tướng..."

"Là nàng." Bùi Thiệu nhớ ra nàng. Hắn kéo nàng vào chỗ hòn non bộ che khuất, hạ thấp giọng, thì thầm doạ: "Suỵt, đừng nói chuyện."