Chương 6

Mấy năm gần đây, quan hệ giữa Đông Cung và Hoàng cung ngày càng căng thẳng. Đa số phe trung lập hành sự cẩn trọng, không dám nhiều lời. Bắc Ninh Bá thì hay rồi, họ là điển hình của việc tự đâm đầu vào chỗ chết.

Đáng đời.

Thật ra chuyện này, có thể lớn có thể nhỏ. Nhưng nếu muốn xử nghiêm, cả Bá phủ đều sẽ gặp chuyện, nhất là đương kim Thánh thượng vốn không thích phủ Bắc Ninh Bá, điều này có thể thấy rõ qua việc Bá phủ bị giáng tước vị.

Lão thái quân lại nói: “Người xử lý việc này hiện nay là Tĩnh quốc công.”

Tĩnh quốc công.

Lâm Chiêu Chiêu nhìn chằm chằm vào tấm thảm lông cừu trên mặt đất, con ngươi khẽ co lại một cách khó nhận ra.

Lão thái quân nắm lấy tay Lâm Chiêu Chiêu, khẩn thiết nói: “Nghe nói Lâm gia các con trước đây và phủ Tĩnh quốc công có chút giao tình riêng, thử xem, có thể nhờ Bùi công gia châm chước một chút được không.”

Lâm Chiêu Chiêu: “…”

Khoan đã, bảo nàng đi cầu xin con chó điên Bùi Thiệu đó sao?

-

Tính kỹ lại thì, đây là năm thứ mười Lâm Chiêu Chiêu và Bùi Thiệu quen biết nhau.

Nàng quen Bùi Thiệu năm chín tuổi, khi đó Bùi Thiệu mới mười lăm, lão Quốc công gia vẫn chưa tử trận, và hắn cũng chưa kế thừa tước vị.

Lúc ấy họ vẫn còn ở Tây Bắc, nàng đã quên là trong trận chiến nào, lão Quốc công gia đã đánh bại quân Đột Quyết. Dưới sự sắp xếp của Quốc công phu nhân, Quốc công phủ mở tiệc chiêu đãi tướng sĩ và gia quyến, vô cùng náo nhiệt.

Lâm Thượng gϊếŧ giặc dũng mãnh, sau trận chiến này được thăng làm Thiên hộ. Ông dẫn Lâm Chiêu Chiêu đi dự tiệc, Lâm Chiêu Chiêu được xếp vào bàn của gia quyến nữ, cảm thấy vô vị, nàng bèn nhìn ngó xung quanh.

Phong tục ở Tây Bắc khá thoáng, tiệc của nam và nữ không cần phải tách ra sân trước sân sau, chỉ dùng một tấm bình phong gỗ mun đen hình bát giác chạm rỗng hoa văn mây để ngăn cách. Nhân lúc người lớn đang hàn huyên, không ai để ý đến mình, Lâm Chiêu Chiêu trèo xuống ghế, ló đầu ra ngó nghiêng, lén nhìn sang phía bên kia bình phong.

Sau này, Bùi Thiệu nói rằng nàng tuổi còn nhỏ đã "biết mến mộ người đẹp", lén lút nhìn hắn. Lâm Chiêu Chiêu giải thích rằng nàng chỉ đang tìm cha mình, nhưng Bùi Thiệu lại tỏ vẻ như mình đã hiểu hết mọi chuyện, khiến Lâm Chiêu Chiêu có chút bực mình.

Bùi Thiệu trước nay vẫn vậy, cũng bởi vì hắn có bản lĩnh để mà tự cao.

Lâm Chiêu Chiêu năm ấy chín tuổi, chỉ một ánh mắt đã nhận ra thiếu niên nổi bật giữa những nam nhân thô kệch. Hắn đang nghiêng mặt nói chuyện với Lâm Thượng, nàng loáng thoáng nghe thấy cha gọi hắn là Thiếu tướng quân.