- 🏠 Home
- Cổ Đại
- Sủng
- Thừa Thu Ba
- Chương 21
Thừa Thu Ba
Chương 21
Năm đó ở Tây Bắc, Lâm Chiêu Chiêu không có mẹ, còn Lâm Thượng lại là một kẻ thô kệch, nuôi con gái chẳng khác nào nuôi con trai. Lại thêm việc bận rộn luyện binh đánh giặc, xông pha trận mạc, nên cũng chẳng mấy khi quan tâm đến nàng. Vì vậy, trong nhà chỉ thuê một bà lão mắt mũi kèm nhèm để trông nom, thành ra Lâm Chiêu Chiêu có khối thời gian để mà nghịch ngợm.
Ngày nào nàng cũng mặc đồ ngắn, tóc thì tự mình búi lêи đỉиɦ đầu một cách vụng về và buồn cười. Thêm nữa là hồi nhỏ chưa trổ mã, lại bị cái nắng gắt của Tây Bắc hun cho đen nhẻm, trông chẳng có chút dáng vẻ nào của một bé gái.
Kể từ lần gài bẫy Bùi Thiệu, thời gian cũng đã trôi qua gần nửa năm. Trẻ con vốn mau quên, Lâm Chiêu Chiêu gần như đã quên mất mình từng làm cái chuyện thất đức đó.
Hôm ấy Lâm Thượng có việc cần đến bái kiến Tĩnh Quốc công, Lâm Chiêu Chiêu ở nhà một mình thấy buồn chán nên cứ nằng nặc đòi cha dẫn đi cùng.
Trong lúc Lâm Thượng và Quốc công gia bàn chính sự, Lâm Chiêu Chiêu liền tự mình ra hoa viên chơi.
Đó là một ngày nắng đẹp gần vào đông. Trong ao sen của phủ Tĩnh Quốc công đã kết một lớp băng mỏng.
Nàng ngồi xổm bên bờ ao, mong ngóng có thể nhìn thấy bóng dáng của một chú cá nào đó.
Vùng Tây Bắc vốn ít nước, đến mùa đông lại càng khô hạn, Lâm Chiêu Chiêu đã cả chục ngày nay chưa được tắm rửa. Thế nhưng phủ Tĩnh Quốc công xây ở Tây Bắc lại dẫn nước tuyết từ trên núi Hạo Mang về, cho nên dù là mùa đông, nước trong ao ở đây cũng chẳng hề vơi đi.
Điều này khiến Lâm Chiêu Chiêu vô cùng ngưỡng mộ. Mỗi tối trước khi đi ngủ, nàng đều tưởng tượng mình biến thành một con cá, được sống trong chiếc ao của Quốc công phủ, nơi có vô vàn dòng nước trong veo để vùng vẫy mà không sợ bẩn.
Dĩ nhiên, lúc tưởng tượng những điều đó, nàng nào có hay một ngày kia mình sẽ thật sự rơi xuống cái ao này.
Nàng cứ mải mê dán mắt vào mặt ao, nên đương nhiên không hề để ý có người đang từ từ tiến lại gần từ phía sau.
Và rồi, một cú đá giáng thẳng vào sau lưng nàng.
Lực đá không mạnh, tựa như đang trêu đùa chó mèo, nhưng đối với một Lâm Chiêu Chiêu chưa đầy mười tuổi thì lại không hề nhẹ chút nào. Huống hồ nàng lại giật mình kinh hãi, hạ bàn không vững, mất kiểm soát nên cứ thế bổ nhào về phía trước, “tõm” một tiếng rồi rơi thẳng xuống nước.
Kẻ đạp nàng, dĩ nhiên là Bùi Thiệu, người vẫn còn ghi hận chuyện bị nàng bán đứng.
Lâm Chiêu Chiêu chỉ biết vùng vẫy loạn xạ dưới nước.
Nước mùa đông lạnh buốt thấu xương, cái lạnh lẽo trong phút chốc xuyên qua da thịt, thấm thẳng vào tận xương tủy. Quần áo thấm đẫm nước trở nên nặng trĩu ngàn cân. Lâm Chiêu Chiêu từ nhỏ lớn lên ở Tây Bắc, không biết bơi, nên đã bị sặc mấy ngụm nước lớn, đến hai chữ “cứu mạng” cũng không tài nào hét lên được.
Bùi Thiệu đứng trên bờ thấy tình hình không ổn, thầm kêu một tiếng “thôi rồi”, rồi vội vàng nhảy xuống nước cứu người.
Kết quả là, cả hai suýt chút nữa thì cùng nhau đông thành tượng băng.
- 🏠 Home
- Cổ Đại
- Sủng
- Thừa Thu Ba
- Chương 21