Giản Thu Ý trầm mặc, đó là chuyện xảy ra khi Giản Thu Ý mười tuổi. Năm đó Quan Ngọc Hoa – người cùng thôn với bọn họ, mang chồng con về quê tế tổ.
Cô nhớ con trai của Quan Ngọc Hoa tên là Hạ Tự Ninh, tên rất hay, người cũng rất đẹp trai. Cậu mặc một cái áo len móc hoa rất sạch sẽ, mang quần yếm, giày da, trông không giống với những đứa trẻ quê mùa bẩn thỉu như bọn cô.
Giản Hạ Thiền bằng tuổi với Hạ Tự Ninh, cô nhóc cứ ầm ĩ đòi qua chơi với Hạ Tự Ninh, Giản Thu Ý không có cách nào, chỉ có thể dẫn em gái đi.
Cũng không biết lúc đó là ai đã đề nghị trèo lên mái nhà hái hồng nữa.
Giản Thu Ý không cho, nói hồng còn chưa chín, ăn vào sẽ chát, có hái cũng vô dụng.
Nhưng cô không cản được cả một đám trẻ con đang tuổi quậy phá, Giản Hạ Thiền kéo Hạ Tự Ninh lên mái nhà để hái hồng của mấy chạc cây sát bên mái nhà.
Hạ Tự Ninh có chút sợ hãi, Giản Thu Ý cũng không cho cậu leo lên. Nhưng lúc đó Giản Hạ Thiền cười nhạo Hạ Tự Ninh là kẻ nhát gan, nói Hạ Tự Ninh thật vô dụng.
Hạ Tự Ninh nghiến răng leo lên thang, đợi cậu leo lên mái nhà, cũng không biết Giản Hạ Thiền đã nói gì, hai người bọn họ vì tranh hồng mà đánh nhau tại chỗ. Trong lúc hỗn loạn, Giản Hạ Thiền đẩy cậu một cái, cũng đẩy Hạ Tự Ninh từ trên cây hồng bên mái nhà ngã xuống dưới đất luôn.
Giản Thu Ý sợ hãi, lập tức gọi người lớn đến cứu giúp.
Lúc đó Hạ Tự Ninh đã bất tỉnh, Hạ Kiến Sơn và Quan Ngọc Hoa vội vàng đưa cậu đến bệnh viện thị trấn. Thế nhưng cố tình bác sĩ chân đất trực ban ngày hôm đó lại dùng thuốc sai, đợi đến khi Quan Ngọc Hoa phát hiện ra điều bất thường rồi đưa Hạ Tự Ninh đến bệnh viện huyện, thì mọi chuyện đã không còn kịp nữa rồi.
Khi Hạ Tự Ninh tỉnh lại, cậu đã biến thành một thằng ngốc.
Những chuyện sau đó, Giản Thu Ý đều nghe người trong thôn nói lại cả.
Mọi người nói Hạ Kiến Sơn là phó giám đốc nhà máy, là kỹ sư cao cấp của xí nghiệp nhà nước, còn Quan Ngọc Hoa là kế toán của nhà máy. Hai vợ chồng họ có thu nhập rất cao, cũng chịu chi tiền cho con.
Bọn họ tìm mọi cách để chữa trị cho Hạ Tự Ninh, đưa cậu đi phục hồi chức năng, dạy cậu học nhiều kiến thức.
Hơn mười năm trôi qua, Giản Thu Ý trưởng thành, nhưng Hạ Tự Ninh thì lại bị bỏ lại vĩnh viễn dưới cây hồng ngày đó. Tình huống của cậu đã tốt hơn một chút so với lúc trước, nhưng cũng chỉ có trí thông minh của một đứa trẻ bảy tuổi tám tuổi thôi.