Chương 3

Giản Hữu Phúc lập tức chạy lên ôm Tang Tú Anh xuống. Ai ngờ là ông ta ôm không vững, lại bị vấp cái ghế dưới chân, khiến Tang Tú Anh đập đầu vào bàn rồi cả người nện mạnh xuống đất. Sau đó, bà ta ngất đi luôn.

Quá tốt rồi, cuối cùng cũng được yên tĩnh.

Giản Thu Ý cầm một cái ghế dài, ung dung ngồi xuống.

Tang Tú Anh bị dày vò một trận, lúc tỉnh lại thì nằm trên giường bắt đầu thở dốc.

“Tôi đã tạo cái nghiệt gì thế này! Lại đi sinh ra hai cái đứa chẳng được tích sự gì như chúng mày!”

Giản Thu Ý nghe vậy thì cười nói: “Úi chà! Nói hay lắm, mẹ có ba đứa con, hai đứa mà mẹ nói đến rốt cuộc là hai đứa nào vậy?”

Tang Tú Anh tức giận đến mức ngồi bật dậy: “Mày còn dám hỏi tao? Tao hỏi mày, mày có phải là chị của Hạ Thiền không hả? Tao bảo mày trông coi nó cho tốt, vậy mà mày lại để nó chạy mất là sao? Có ai làm chị mà như mày không hả?”

Giản Thu Ý vừa mới chia tay, giấc mơ được sống ở thành phố cũng đã vỡ nát tan tành. Trong lòng cô vốn đã đè nén một ngọn lửa bực bội, giờ lại nhìn thấy người mẹ khiến mình phiền lòng này, càng khiến cho cảm giác phẫn nộ xen lẫn uất ức dâng lên dữ dội hơn.

Cô không nhịn được nữa, đẩy cái ghế đứng dậy, khiến cho cậu em trai Giản Đông Sinh đang ngồi cùng ngồi trên một cái ghế dài với cô cứ thế ngã đập mông xuống đất.

“Đúng, là con không làm tốt! Con không trông Hạ Thiền cho tốt, để nó bỏ của chạy lấy người rồi! Nhưng mà con nói này, tre xấu thì đào đâu ra măng tốt hả mẹ, cái nhà này là dột từ nóc rồi!

“Người làm mẹ thì chẳng có bộ dạng của người làm mẹ, cứ ba ngày là đòi đi nhảy sông, hai ngày đòi uống thuốc sâu, còn dư lại một ngày thì đòi treo cổ! Ba con lại càng chẳng ra gì, chuyện lớn bé trong nhà thì chẳng hề mó tay vào, suốt ngày chỉ biết chạy lên núi, toàn ném hết việc cho con thôi!”

Giản Thu Ý càng nói lại càng tức giận: “Hôm nay con cũng muốn hỏi hai người một câu, rốt cuộc Hạ Thiền là do con sinh ra à? Tại sao nó bỏ trốn mà lại đổ hết tội lỗi lên đầu con?”

Tang Tú Anh bị con gái mắng thẳng mặt như vậy thì rất không vui: “Mày hỏi tao tại sao hả? Vì Hạ Thiền từ nhỏ đã do mày nuôi lớn chứ sao! Hơn nữa, hồi đó tao bảo mày ở nhà trông Hạ Thiền, mày thì hay rồi, một hai cứ phải dẫn Hạ Thiền ra ngoài chơi cơ! Nếu không phải mày không trông em cho tử tế, Hạ Thiền làm sao có thể đẩy thằng bé nhà họ Hạ ngã từ trên cây hồng xuống hả? Nó không đẩy người ta xuống, thằng bé nhà họ Hạ sẽ không biến thành thằng ngốc, Hạ Thiền cũng không cần phải gả cho một thằng ngốc.”