Chương 2

Giản Thu Ý không đợi được ngày Kiều Chính Đông đưa cô đến thành phố sống an nhàn, mà lại đợi được một bức thư chia tay từ hắn.

Khi tiết trời ngày càng vào thu, những ngọn núi nơi xa cũng dần dần lộ ra những sườn dốc thoai thoải, mấy cây dẻ rải rác trên những ngọn đồi cũng đổi qua lớp áo vàng óng.

Một trận gió thổi qua, Giản Thu Ý buông lỏng ngón tay, tờ giấy viết thư theo gió bay vào trong ruộng ngô bên đường.

Trái tim cô cũng bắt đầu đau nhói, không phải đau lòng chuyện Kiều Chính Đông muốn chia tay với cô, mà là đau lòng nhưng thứ mà cô đã cho Kiều Chính Đông. Mười sáu quả trứng, năm cái bánh nướng lớn, bảy cái bánh màn thầu, ba mươi củ khoai lang và bốn mươi chín hạt lạc.

Cô dành dụm được những thứ này nào có dễ dàng gì.

Để tích cóp được mấy quả trứng gà mà không để cho mẹ cô phát hiện ra manh mối, ngày nào cô cũng phải phục kích ngay bên cạnh chuồng gà. Trứng từ mông gà vừa trượt ra, còn chưa kịp rơi xuống đất là đã vào tay cô rồi.

Cô nghĩ, đàn ông trong thành phố thật sự chẳng phải thứ tốt lành gì.

Viết đến mấy trang giấy viết thư, mà lại chẳng hề có một chữ nào là nhắc đến tiền bạc cả.

Có một bóng người đang chạy đến từ trong ruộng ngô, là cô bạn tốt Đoàn Mỹ Chi của cô. Cô ấy chống nạnh, thở hổn hển mà hô lên: “Thu Ý! Cậu mau về nhà xem thế nào đi! Mẹ cậu đang làm ầm ĩ ở nhà kia kìa! Đang đòi treo cổ đấy!”

Giản Thu Ý hoàn hồn: “Sao mẹ mình lại muốn treo cổ?”

“Hạ Thiền nhà cậu bỏ trốn rồi! Để lại một phong thư, nói là nó đã có bạn trai, tuyệt đối sẽ nghe lời ba mẹ cậu mà gả cho một thằng ngốc đâu! Thấy đám rước dâu sắp đến rồi, mẹ cậu nhất thời nghĩ quẩn, lấy dây thừng treo lên xà nhà, đang ầm ĩ đòi treo cổ đấy.”

Khi Giản Thu Ý chạy về nhà, Tang Tú Anh đang vừa cầm dây thừng, vừa nhìn về phía cửa lớn, miệng còn làm bộ làm tịch mà gào khóc ầm ĩ.

Ánh mắt vừa liếc thấy bóng dáng Giản Thu Ý, bà ta lập tức nhón chân, móc cổ lên trên sợi dây thừng.

Giản Thu Ý đã nhìn mãi thành quen cái trò này của bà ta rồi, cô xông lên, lấy đi cái ghế dưới chân của Tang Tú Anh.

Không phải bà ta muốn chết à? Nếu đã muốn chết thì để cô giúp bà ta một tay.

“A! Cái con nhỏ chết tiệt nhà mày…”

Tang Tú Anh nhất thời không đứng vững, cả người treo trên sợi dây thừng, thậm chí lúc đó còn trợn trắng cả mắt luôn.