"Thanh Diễn, em nghe anh nói đã, bức ảnh đó là hiểu lầm thôi!" Ngay khi cuộc gọi được kết nối, giọng Tiêu Khoát đã vang lên đầy gấp gáp, liến thoắng giải thích: "Chẳng phải em đi rồi sao? Anh buồn quá nên mới rủ mấy đứa bạn đến uống chút rượu, không ngờ lại uống say quá rồi..."
"Tôi đi công tác, chứ đâu phải chết mất xác rồi." Khương Thanh Diễn lạnh lùng ngắt lời gã: "Tiêu Khoát, đừng coi tôi là thằng nhóc lên ba mà lừa gạt. Chúng ta chia tay."
Giọng Tiêu Khoát đầy sốt sắng, gần như van nài: "Thanh Diễn, em cho anh thêm một cơ hội nữa đi mà, anh thật sự chỉ vì uống say thôi!"
"Cảm ơn đã nhắc. Cứ chờ bị mời lên phòng kỷ luật đi." Khương Thanh Diễn buông một câu lạnh băng, dập máy trước khi Tiêu Khoát kịp hoàn hồn, rồi lập tức gửi bức ảnh đã lưu vào hòm thư tố cáo của bệnh viện.
[Tố cáo bác sĩ Tiêu Khoát đã uống rượu trong khi biết rõ sáng mai, lúc mười giờ, có lịch phẫu thuật.]
Bệnh viện số 1 thành phố Dương Châu vốn có quy định rất nghiêm ngặt đối với bác sĩ. Tuy không cấm hoàn toàn việc uống rượu, nhưng tuyệt đối nghiêm cấm uống rượu nếu ngày hôm sau có lịch phẫu thuật. Tín hiệu điện thoại ở đây không được tốt lắm, sau khi nhấn gửi, trang web cứ quay tít mãi. Khương Thanh Diễn nhìn chằm chằm vào màn hình vài giây, trong lòng trăm mối ngổn ngang.
Cảm giác uất nghẹn, thất vọng, và cả phẫn nộ cứ thế đan xen. Mối tình vài tháng tuy chưa hẳn đã sâu đậm, nhưng ít nhất khi quyết định bắt đầu, anh đã thật lòng. Nhớ lại lúc anh đăng ký đi viện trợ, Tiêu Khoát còn giả nhân giả nghĩa ôm lấy anh dặn dò đủ điều, ai ngờ anh vừa rời đi, gã đã lăn lên giường với kẻ khác.
Thấy bốn chữ "Gửi thành công" hiện lên trên màn hình, Khương Thanh Diễn khóa máy, úp điện thoại xuống bàn rồi gọi Mễ Hòa: "Cô ơi, cho tôi thêm hai ly rượu nữa."
Loba mang khí hậu đặc trưng của phương Bắc, nhiệt độ về đêm và sáng sớm giờ này đã xuống gần không độ C. Trời tối hẳn, những vị khách trong sân cũng lần lượt đứng dậy về phòng, trả lại sự yên tĩnh cho khoảng sân nhỏ vốn náo nhiệt ban nãy. Tửu lượng của Khương Thanh Diễn vốn không tốt, loại rượu mạnh này lại càng khó uống; thêm vào đó, anh chưa ăn gì từ lúc trên máy bay, nên chỉ một ly rượu lúc bụng đói đã đủ khiến anh say mềm.
Bùi Sâm từ tầng hai đi xuống, vừa hay thấy một người đang gục đầu trên chiếc bàn tròn nhỏ ở góc sân. Ánh sáng từ màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt, dường như người đó đang cố gắng gọi xe.
"Xin lỗi, chúng tôi chuẩn bị dọn dẹp rồi." Bùi Sâm bước tới cạnh bàn, bẻ khớp ngón tay rồi gõ nhẹ lên mặt bàn. Anh liếc nhìn ba ly rượu trên bàn – hai ly vẫn đầy ắp, chỉ một ly cạn sạch. Tửu lượng kém đến mức này, Bùi Sâm quả thực ít thấy.