Chương 36

Vài phút sau, Bùi Sâm lái xe đến dừng trước khách sạn, lưng ghế rộng rãi đã được hạ xuống. Dưới sự chỉ huy của Viện trưởng Trần, những người thân có mặt đã khiêng Từ An lên xe. Tôi lập tức đứng dậy, đuổi theo mọi người, nhanh chóng chui vào ghế sau.

Mãi đến lúc này, Vương Mai mới được nhân viên phục vụ dìu ra khỏi khách sạn, vẻ mặt hoang mang và bất lực. Lúc Viện trưởng Trần chuẩn bị đóng cửa xe, bà nắm chặt cửa ghế phụ: "Lão Từ bị sao vậy?"

Giọng bà run rẩy, phải nhờ sức lực của người bên cạnh mới không bị ngã quỵ xuống đất. Trên khuôn mặt bà có rất nhiều nếp nhăn sâu, khiến vẻ mặt hoang mang trong mắt bà càng thêm day dứt lòng người.

Viện trưởng Trần chỉ lo cấp cứu, lúc này mới nhớ đến Vương Mai, do dự một giây rồi lập tức xuống xe nhường chỗ: "Bác gái cứ đi theo đến bệnh viện trước, cháu sẽ đến sau."

Họ đều là bạn cũ nhiều năm, Vương Mai đương nhiên là tin tưởng Viện trưởng Trần nhất. Nghe nói ông muốn xuống xe, bà hơi bất an "hả?" một tiếng.

Bùi Sâm quay đầu nhìn tôi ở ghế sau, như hiểu ra điều gì đó. Tôi không ngẩng đầu lên, một tay đặt lên động mạch cảnh của Từ An: "Sinh hiệu của ông Từ đã ổn định trở lại, tình hình cụ thể vẫn cần phải kiểm tra thêm."

"Bác gái, bác sĩ Khương rất chuyên nghiệp." Bùi Sâm trầm giọng nói.

Vương Mai cũng không nghĩ nhiều, ngồi lên ghế phụ, chiếc xe lao vυ"t đi.

Khu nghỉ dưỡng ngày thường ít khi có xe ra vào, xe việt dã cỡ lớn không thể chạy nhanh bên trong. Mãi đến khi chạy ra đường lớn, Bùi Sâm mới tăng tốc.

Trong xe yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ có tiếng thở hơi gấp gáp của Vương Mai. Chẳng mấy chốc, tiếng thở không đều biến thành tiếng nức nở nhỏ, nghe rất chói tai và xót xa trong không gian này.

Có những lúc thời gian cấp cứu chỉ có vài phút, sinh mạng con người thật sự rất mong manh. Tôi nhanh chóng nghĩ ra các biện pháp cấp cứu sau khi đến bệnh viện. Không biết có phải do vừa ăn xiên dâu tây bọc đường hay không mà tôi thấy cổ họng khô ngứa, không nhịn được quay đầu ho khan hai tiếng.

Bùi Sâm nhìn tôi qua gương chiếu hậu.

Viện trưởng Trần bị đẩy xuống xe, lập tức quay đầu lái xe của mình đi. Trên đường đi đã liên lạc trước với phòng cấp cứu của bệnh viện. Xe của Bùi Sâm vừa rẽ vào cổng bệnh viện thì đã thấy vài bác sĩ của khoa cấp cứu đứng chờ sẵn ở cửa.

"Hình như là bị ngừng tim. Đã thực hiện hô hấp nhân tạo, hiện tại nhịp tim tạm thời bình thường." Tôi vừa xuống xe, vừa nắm lấy giường bệnh di động chạy vào phòng cấp cứu vừa nói.

Cửa phòng cấp cứu đóng lại trước mặt, lúc này Vương Mai mới như người mất hồn, toàn thân suy yếu. Nếu không phải Bùi Sâm nhanh tay đỡ lấy kịp thời, có lẽ bà đã ngã khuỵu xuống đất.

"Lão Từ... ông ấy sẽ không sao chứ?" Vương Mai vừa cất tiếng nói thì nước mắt liền tuôn ra, bà bất lực nắm lấy tay Bùi Sâm: "Vị bác sĩ Khương vừa rồi nói là ngừng tim... Sao lại thế này, sáng nay lúc ra ngoài ông ấy vẫn còn khỏe mạnh mà."

Bùi Sâm không có mặt tại hiện trường nên không rõ tình hình, đỡ Vương Mai ngồi xuống ghế. Hai tay bà lạnh ngắt, Bùi Sâm dùng cốc giấy lấy nửa cốc nước nóng, khom người đưa cho bà: "Bác gái đừng lo lắng, làm ấm tay trước đã."

Tay Vương Mai run đến mức không cầm nổi cốc giấy, nước nóng bên trong đổ ra, bắn lên mu bàn tay Bùi Sâm. Nước nóng tiếp xúc với da thịt khiến Bùi Sâm nhíu mày, nhưng Vương Mai lại như mất hồn, người thường ngày dịu dàng và chu đáo lại không hề nhận ra.