Chương 33

Hôm nay những người được mời đến cơ bản đều là họ hàng nhà họ Trần và một số bạn bè thân thiết, một đám người vây quanh ông cụ nhà họ Trần đang đi ở giữa. Tuy đã chín mươi tuổi nhưng có thể thấy ông cụ vẫn còn khá khỏe mạnh, được mấy người con cháu trong nhà dìu từ xa đi tới.

"Ông nội Trần ạ!" Bùi Đóa Đóa buông tay chạy, gọi một tiếng trong trẻo, chạy đến bên cạnh viện trưởng Trần, ngẩng đầu nhìn ông cụ mặc một bộ Đường trang màu đỏ: "Chúc mừng sinh nhật ông cố ạ!"

Ông cụ nhà họ Trần nhìn Bùi Đóa Đóa với vẻ mặt hiền từ, viện trưởng Trần đứng bên cạnh lập tức lấy ra một bao lì xì nhỏ: "Đóa Đóa ngoan quá."

Bùi Đóa Đóa quay đầu nhìn Bùi Sâm, ánh mắt Bùi Sâm hơi nghiêm nghị, Bùi Đóa Đóa lập tức ngoan ngoãn lắc đầu: "Cảm ơn ông nội Trần ạ! Con không nhận lì xì đâu ạ!"

Viện trưởng Trần trừng mắt nhìn Bùi Sâm, ngay sau đó nhìn thấy Khương Thanh Diễn đang đứng bên cạnh anh, lập tức cũng quên cả việc bất mãn, bước đến.

Khương Thanh Diễn bước tới, mỉm cười đưa túi giấy tinh xảo trong tay lên: "Chúc ông cụ sống lâu trăm tuổi ạ."

"Ôi chao, mời cậu đến đây là để chung vui thôi mà, sao còn chuẩn bị quà nữa chứ, ngại quá đi mất!" Viện trưởng Trần giả vờ trách móc.

Khương Thanh Diễn cười cười: "Đáng lẽ phải vậy mà, không phải đồ gì quý giá đâu ạ, ông cho cháu đến đây ăn ké chút lộc may mắn thì sao cháu có thể không chuẩn bị quà cho ông cụ được chứ."

Người con trai đi theo sau viện trưởng Trần đưa tay nhận lấy món quà rồi cảm ơn một lần nữa, viện trưởng Trần tràn đầy tự hào nói: "Vị này là bác sĩ Khương đến từ Dương Châu, khoa lão niên của bệnh viện chúng tôi đều trông cậy vào cậu ấy đấy!"

Từ An vẫn luôn im lặng bỗng hướng ánh mắt về phía Khương Thanh Diễn, tán thưởng nói: "Bác sĩ Khương quả nhiên là người tài giỏi."

Vương Mai mấp máy môi định nói gì đó thì Đóa Đóa đã hoàn thành nhiệm vụ chào hỏi xong xuôi, không thể chờ đợi thêm được nữa liền kéo bà chạy vụt đi.

Rất nhiều khách mời đã đến đã ngồi vào chỗ, tụm năm tụm ba trò chuyện với nhau. Nhiều người thân đến chào hỏi viện trưởng Trần, ông bận rộn tiếp khách nên nhanh chóng bị gọi đi.

Quảng trường nhỏ hôm nay đặc biệt náo nhiệt, rất nhiều du khách được mời đến thưởng thức bánh ngọt, Mễ Hòa nhanh chóng cầm một chiếc giỏ tre màu đỏ, bên trong đựng đầy bao lì xì nhỏ, bất cứ ai dẫn theo trẻ nhỏ đến, sau khi chúc phúc cho ông cụ xong đều có thể nhận được một bao lì xì.

Có thể thấy ông cụ nhà họ Trần tâm trạng rất tốt, ngồi ngay ngắn trên ghế, trên mặt luôn nở nụ cười.

Ánh mắt Khương Thanh Diễn vẫn luôn dõi theo Bùi Đóa Đóa, mỉm cười nói: "Đóa Đóa trông thấy ông bà rất vui vẻ, là do ông bà nuôi lớn à?"

Ánh nắng rất ggay gắt, khiến cho Khương Thanh Diễn khi nhìn Bùi Sâm phải hơi nheo mắt lại, giống như chú mèo màu cam lúc trước luôn nằm lười biếng phơi nắng ở cổng khu nghỉ dưỡng vậy. Bùi Sâm nhìn anh một cái: "Hai người đó là viện trưởng Từ của viện phúc lợi và vợ của ông ấy."

Bùi Sâm cũng nhìn về phía Bùi Đóa Đóa, trên mặt Vương Mai luôn nở nụ cười, nếu không biết chuyện thì sẽ thật sự nghĩ rằng đây là hai bà cháu ruột thịt đang hạnh phúc bên nhau.

Khương Thanh Diễn ngẩn người ra, ngay sau đó như hiểu ra điều gì, quay đầu nhìn Bùi Sâm bên cạnh.

Thực ra việc mời Khương Thanh Diễn đến đây hoàn toàn là do viện trưởng Trần nhiệt tình, lúc mời cũng không nghĩ nhiều, hôm nay người đông như vậy, nhất thời cũng không thể chăm sóc đến anh được. Tính ra ở hiện trường anh chỉ quen mỗi Bùi Sâm và Bùi Đóa Đóa, một mình ở đây cũng hơi chán, Bùi Sâm hỏi: "Muốn đi dạo trong khu nghỉ dưỡng không?"