Kỳ Nam ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào Khương Thanh Diễn một lúc lâu, khó tin xác nhận lại: "Có phòng à?"
Bùi Đóa Đóa nắm chặt hai tay Khương Thanh Diễn lắc mạnh: "Chú Khương ở phòng 326! Ở ngay cạnh phòng con!"
Kỳ Nam kinh ngạc đến mức suýt nữa thì rớt cả tròng mắt ra ngoài: "326?"
Nửa câu sau không nói ra miệng, thực ra anh ta muốn hỏi là Bùi Sâm vậy mà lại đặc biệt dành phòng 326 cho Khương Thanh Diễn ở, chuyện này nghe quả thực khó tin.
Hiển nhiên Khương Thanh Diễn không nhận ra sự hiếm hoi của chuyện này, đánh giá quảng trường nhỏ, bên cạnh có khá nhiều du khách đang đứng chụp ảnh.
"Tổ chức một bữa tiệc mừng thọ ở đây chắc tốn kém lắm nhỉ." Khương Thanh Diễn thuận miệng hỏi: "Viện trưởng Trần thật có lòng."
"Không phải chuyện tốn kém đâu," Kỳ Nam cười nói: "Phải liên hệ với công ty thiết kế, tất cả mọi thứ ở hiện trường cũng đều phải chuẩn bị, ông cụ nhà họ Trần khi trời đẹp thích phơi nắng nên mới làm một cái sân khấu ngoài trời thế này, lát nữa khai tiệc vẫn sẽ ở trong khách sạn. Nhiều việc lặt vặt như vậy, thiếu sót một cái cũng không được, nếu không phải viện trưởng Trần thì có cho bao nhiêu tiền Bùi Sâm cũng sẽ không đồng ý đâu."
Để tiện cho việc khuân v
ác đồ, hôm nay Kỳ Nam mặc một chiếc quần yếm, móc từ trong túi ra một hộp thuốc lá, đưa cho Khương Thanh Diễn một điếu, Khương Thanh Diễn xua tay từ chối.
"Trước đây còn có khách du lịch đến đây muốn cầu hôn nữa cơ, tự cho mình là lắm tiền, bảo Bùi Sâm ra giá, bàn bạc với cậu ấy rất lâu nhưng đều bị từ chối." Kỳ Nam tự châm một điếu thuốc, "Cậu ấy đâu có thiếu tiền."
Điều này thì hiển nhiên rồi, một khu nghỉ dưỡng lớn như vậy, giá trị tài sản của Bùi Sâm là bao nhiêu thì căn bản không thể đếm xuể.
Kỳ Nam chuyển rượu đến phải bàn giao với khách sạn, chưa hút xong điếu thuốc đã phải đi rồi. Bùi Đóa Đóa đứng bên cạnh những chiếc bánh cupcake tạo đủ kiểu dáng vẻ khoa trương, trông rất tinh nghịch, bảo Khương Thanh Diễn chụp cho cậu bé mấy tấm ảnh.
"Xong chưa chú Khương!" Bùi Đóa Đóa tạo dáng đại bàng tung cánh, thè lưỡi nhìn vào ống kính hỏi.
Khương Thanh Diễn quỳ một gối trên mặt đất, nhìn bức ảnh vừa chụp, thấy chụp được khá đẹp: "Xong rồi, rất đẹp trai!"
"Con xem nào!" Bùi Đóa Đóa vui vẻ chạy về phía Khương Thanh Diễn, Khương Thanh Diễn đứng dậy. Đột nhiên có một bàn tay đưa ra đỡ anh từ phía sau, Khương Thanh Diễn quay đầu lại, Bùi Sâm không biết đã đứng sau lưng anh từ lúc nào.
Đằng sau anh có một cặp vợ chồng già, nhìn cả hai đều có vẻ rất dễ gần, ăn mặc giản dị, không giống Bùi Sâm lắm, khí chất cũng hoàn toàn khác biệt.
"Về rồi à?" Đây là lần đầu tiên hai người gặp nhau sau bữa tối hôm đó, Khương Thanh Diễn nhìn Bùi Sâm, chút bướng bỉnh trong lòng cũng gần như tan biến hết.
Bùi Sâm gật đầu, còn chưa kịp giới thiệu thì Bùi Đóa Đóa đã buông tay Khương Thanh Diễn ra lao vào vòng tay của hai vợ chồng già phía sau: "Ông bà ơi! Sao ông bà đến muộn thế ạ! Có rất nhiều bánh kem nhỏ ạ!"
Vương Mai mỉm cười đón lấy Bùi Đóa Đóa: "Sao mới có một tháng mà Đóa Đóa đã cao lên nhiều thế này rồi?"
Bùi Đóa Đóa cười hề hề, nắm tay Vương Mai nôn nóng muốn chạy đến chỗ những quả bóng bay nhiều màu sắc bị buộc ở đằng xa.
Bùi Sâm đưa tay giữ Bùi Đóa Đóa lại: "Ông nội Trần đến rồi kìa, con phải chào hỏi ông trước rồi mới được đi chơi."